Đêm, Đường Từ cõng một chiếc ba lô màu đen trên vai, rảo bước trên con đường đầy bùn đất ở vùng ngoại ô. Trong ba lô đựng đầy sữa bò, chocolate, bánh quy và nước khoáng......
Hôm nay đã là ngày thứ tư trong Mật thất Khủng hoảng tài chính.
Phần lớn người khiêu chiến đều ở tại nhà trọ Sơn Thủy có điều kiện khá tốt kia, nhưng bởi vì ngày đầu tiên vừa vào mật thất Đường Từ đã đi điều tra cẩn thận hoàn cảnh xung quanh, cho nên khi anh tới thì nhà trọ đã chẳng còn căn phòng trống nào nữa.
Theo trực giác, Đường Từ cảm thấy không ổn lắm.
Những nhà trọ xung quanh đều có giá khoảng 150 kim tệ một đêm, chỉ có nhà trọ Sơn Thủy này là 100, cứ như muốn viết bảng "nhà trọ của chúng tôi là rẻ nhất, hoan nghênh người khiêu chiến vào đây" vậy.
Liệu có phải là bẫy hay không?
Anh cứ cảm thấy nhiều người khiêu chiến tụ tập ở một chỗ nhất định sẽ xảy ra chuyện, cho nên khi biết nhà trọ Sơn Thủy đã kín chỗ, Đường Từ lập tức rời đi. Anh quyết định trong bảy ngày ở mật thất Khủng hoảng tài chính này sẽ không tìm nhà trọ hay khách sạn để ở lại, mà sẽ đi khắp thành phố tìm vài nơi an toàn để cắm trại, như vậy có thể tiết kiệm kha khá phí dừng chân.
Đường Từ hạ quyết tâm, tối đó liền tới siêu thị mua một chiếc ba lô du lịch cực kỳ lớn, chuẩn bị thật nhiều đồ ăn, rồi mua thêm một chiếc lều bỏ vào trong túi.
Mấy ngày nay, ban ngày anh sẽ cõng ba lô lẻn vào những con phố ít người qua lại, tối đến sẽ tới vùng ngoại thành cắm trại.
Chiều nay anh tìm thấy khu công trường này, bởi vì công nhân đã bãi công, khu nhà trống huơ trống hoác này lại trở thành nơi ẩn náu tốt nhất cho người khiêu chiến.
Anh cũng không thể nghênh ngang đi vào công trường giữa ban ngày, cho nên liền nhân lúc đêm khuya tĩnh lặng, một mình đi tới công trường.
Công trường đã ở ngay trước mắt, đột nhiên có hai người đàn ông cao to vọt ra từ rừng cây bên cạnh. Một gã trong số đó chắn trước mặt Đường Từ, tên còn lại cầm dao găm trong tay, lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng vào cổ họng anh.
Giọng nói trầm trầm truyền tới bên tai: "Bỏ ba lô xuống, bọn tao sẽ tha cho mày một mạng."
Bị chặn đường ăn cướp mà Đường Từ cũng không hoảng loạn, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh như thường, giọng nói trong trẻo mà lạnh như nước suối: "Hai người cũng là người khiêu chiến nhỉ?"
Tên đứng sau dí dao găm về trước, khiến phần cổ trắng nõn của Đường Từ rịn ra một giọt máu: "Mẹ mày, đừng có mà lằng nhằng. Bỏ ba lô xuống, cút ngay cho bố."
Đường Từ im lặng hai giây, lạnh lùng hỏi: "Các người thuê phòng ở nhà trọ Sơn Thủy, đồ bị trộm hay là cướp mất?"
Người khiêu chiến trước mặt ngẩn ra, rõ ràng là hơi bất ngờ khi Đường Từ có thể đoán được chuyện mà chúng vừa gặp phải.
Đường Từ bình tĩnh nói: "Nhà trọ Sơn Thủy có rất nhiều người khiêu chiến, rất dễ dàng xảy ra chuyện gì đó. Các người không giữ được đồ của mình, cho nên mới muốn cướp đồ ăn của người khác để qua cửa sao? Tiếc ghê, cho dù các người có cướp đồ của tôi thì chưa chắc đã sống được tới ngày thứ bảy."
Hai gã đàn ông liếc nhau, tựa như hơi do dự một chút.
Tính tình tên đứng sau rõ ràng là nóng nảy, gã đẩy mạnh Đường Từ một cái: "Có đồ rồi, qua cửa thế nào là chuyện của bọn tao, không cần mày lo lắng."
Dứt lời, gã toan duỗi tay ra cướp ba lô của Đường Từ. Đúng lúc này, một bóng đen chợt sượt qua bên người. Người nọ hành động nhanh như chớp, Đường Từ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, phía sau đã nghe thấy một tiếng hét thảm thiết!
Cánh tay của gã đàn ông sau lưng anh đã bị bẻ trật khớp, cổ Đường Từ lập tức được buông ra, anh nhanh chóng thoát khỏi sự khống chế của đối phương. Người chặn trước mặt Đường Từ thấy tình hình bất ổn, muốn xoay người chạy trốn, ai ngờ bóng đen kia hai ba bước đã bắt kịp gã. Người kia tóm lấy gáy gã hệt như đang xách một con gà. Cẳng chân dài quét ngang một cái, gạt cho gã ngã vật ra đất.
Mấy chuyện này xảy ra chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi.
Chờ khi Đường Từ lấy lại tinh thần, anh đã thấy hai tên cướp chặn đường anh ngã rạp xuống đất. Một gã ôm cánh tay đau đớn gào rú, tên còn lại mặt mày đầy bụi đất, chật vật vô cùng.
Bóng đen kia dừng trước người Đường Từ, đưa tay khẽ phủi bụi trên người xuống. Ngón tay y nghịch con dao găm vừa cướp được trong tay bọn cướp, cười như không mà nói: "Hai đứa chúng mày mặt dày thật đấy, ăn cướp mà nói hợp lý quá vậy ta?"
Giọng của người đàn ông này trầm thấp dễ nghe, âm cuối cao lên còn mang vẻ hài hước.
Đường Từ ngẩng lên nhìn, thấy y phải cao tới gần mét chín, dáng người to lớn hiên ngang. Y mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, trên vai cũng đeo một chiếc ba lô giống như Đường Từ.
Mây đen trên trời tản đi, ánh trăng dịu dàng rọi xuống, khiến khuôn mặt của người đàn ông dần trở nên rõ ràng. Đây là một khuôn mặt rất nổi bật, mày kiếm mắt sáng, đường nét cứng rắn. Khóe môi y luôn mang ý cười, khiến ngũ quan càng thêm sống động và anh tuấn.
Nhìn sườn mặt khôi ngô của người đàn ông, tim Đường Từ chợt chẳng hiểu sao mà loạn nhịp, anh vội vàng thu lại thẻ bài trong tay.
Thật ra nếu người này không xuất hiện, anh định sẽ thả đám Nhện máy cấp S của mình ra đối phó với hai tên chắn đường này. Không ngờ bỗng nhiên lại diễn cảnh "Anh hùng cứu mỹ nhân", Đường Từ liền cất thẻ bài của mình đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!