Chương 610: Ngoại truyện 24: "Anh vô sỉ quá, ông trời cũng không chịu nổi."

Trên môi anh như vẫn còn vương lại hương vị của Lục Cửu Xuyên.

Cả người Đường Từ càng thêm cứng đờ, thậm chí còn luống cuống tay chân.

Thấy người anh cứng đờ, Lục Cửu Xuyên không khỏi thầm nghĩ chẳng lẽ mình manh động quá, vừa tới đã cưỡng hôn người ta nên làm Đường Từ sợ mất rồi? Tính tình Đường Từ rất nghiêm túc, nếu đổi thành người khác đùa giỡn như vậy, có lẽ em ấy sẽ tức giận đến mức cắt đứt liên lạc luôn ấy chứ...

Lục Cửu Xuyên càng nghĩ, càng cảm thấy mình chưa được Đường Từ đồng ý mà đã hôn người ta đúng là rất quá đáng. Y liền thấp giọng nhận sai: "Xin lỗi em, Tiểu Đường, vừa rồi tôi thật sự không kìm lòng nổi nên mới hôn em. Tôi thích em nhiều lắm, nhất thời không khống chế được. Nếu như em cảm thấy không thể chấp nhận được thì... hay là em đánh tôi một trận trút giận nhé?"

Y dừng một chút, tiếp tục mặt dày mà nói: "Nhưng mà đánh xong rồi, em phải cho phép tôi theo đuổi em."

Đường Từ: "............"

Nào có ai tỏ tình như thế?! Mà sao em nỡ đánh anh cho được?

Lục Cửu Xuyên nhắm mắt lại, bày ra vẻ em làm gì anh chịu hết, chuẩn bị chịu trận đòn của Đường Từ.

Thế rồi y chẳng cảm thấy "sự đau đớn" chạm lên mặt mình, ngược lại còn thấy có gì đó ấm áp chạm nhẹ lên môi. Cảm giác mềm mềm này, giống như là...

Giống như được hôn vậy?

Lục Cửu Xuyên kinh ngạc mở mắt ra, thấy Đường Từ ấy vậy mà còn chủ động thò qua hôn y!

Nụ hôn vừa chạm vào đã tách ra, khẽ khàng như chuồn chuồn lướt nước.

Trái tim Lục Cửu Xuyên rung lên, nụ hôn của Đường Từ khiến cả người y tê dại, suýt nữa thì đã không thể kiềm chế nổi ngay tại đây. Y vội vàng kìm nén xúc động xử lý Đường Từ ngay tại đây, nhìn kỹ khuôn mặt anh.

Khoảng cách hai người rất gần, làn mi cong và dày của Đường Từ gần như khẽ chạm lên mặt Lục Cửu Xuyên.

Người thanh niên ngày thường luôn nghiêm túc, lúc này đã nhẹ nhàng nhắm mắt lại, gương mặt ửng hồng, hai tai đỏ lựng. Anh đưa mặt tới gần để hôn Lục Cửu Xuyên, vừa nghiêm túc, vừa thành kính.

Sau một nụ hôn mấy giây ngắn ngủi, Đường Từ nhanh chóng rụt về, nhẹ giọng nói: "Anh mới nói mình thích em, là thật sao?"

"Chuyện này sao có thể nói đùa được? Bởi vì tôi quá thích em, cho nên mới không kiềm chế được mà hôn em đó!" — Nhìn gương mặt ửng hồng của Đường Từ, Lục Cửu Xuyên không thể tin được mà hỏi: "Tiểu Đường cũng thích tôi đúng không? Vừa nãy em đã đáp lại rồi, đúng không?"

Đường Từ sắp chịu không nổi nữa, nhẹ nhàng đẩy Lục Cửu Xuyên ra.

Lục Cửu Xuyên thấy tốt rồi thì ngưng, xoay người nằm về phía của mình, rồi dịu dàng ôm Đường Từ vào lòng.

Tầm nhìn của Đường Từ lại chuyển về bầu trời sao lấp lánh kia, chỉ là anh vừa bị hôn đến hai mắt lóng lánh nước, không thấy rõ sao trên bầu trời. Sau mấy nhịp thở sâu liên tục, tầm nhìn của anh mới rõ ràng trở lại, đầu óc cũng dần bình tĩnh sau trạng thái hỗn loạn vừa rồi.

Thấy mình đã bị Lục Cửu Xuyên ôm vào trong lòng, Đường Từ ngượng lắm. Anh hơi giãy giụa một chút, chẳng ngờ cánh tay Lục Cửu Xuyên đang đặt ở eo anh lại siết chặt thêm. Giọng nói trầm thấp của y truyền tới bên tai: "Em thích tôi từ bao giờ thế?"

Đường Từ không trả lời y.

Nhưng mà Lục Cửu Xuyên rất là cố chấp, cứ hỏi mãi không ngừng: "Nói nhanh, sao mà tôi lại hoàn toàn không nhận ra là em thích tôi chứ?"

Đường Từ thầm nghĩ, em cũng có biết là anh thích em đâu, cả hai chúng ta đều giấu kỹ quá mà.

Lục Cửu Xuyên đợi nửa ngày cũng không nghe thấy người ta trả lời, liền dứt khoát quay người sang đối diện với Đường Từ, cười nói: "Thật ra tôi thích em từ lâu rồi. Lúc ở Mật thất J Nhép, khi em cầm dao trong tay tôi đâm vào ngực mình, tôi nhìn máu b*n r* từ ngực em mà còn khó chịu hơn cả việc mình bị đâm một dao nữa. Lúc ấy, tôi liền nhận ra tình cảm của mình đối với em không giống những người khác, sau đó..."

Chuyện sau đó, Lục Cửu Xuyên cũng không muốn nhắc lại.

Đường Từ lại chủ động nói tiếp: "Sau đó em bị mất hai chân, anh vẫn luôn tận tâm tận lực chăm sóc là vì thích em sao?"

Lục Cửu Xuyên thấp giọng nói: "Đương nhiên rồi. Lúc ấy tôi chỉ hận mình không thể chịu khổ thay em, hận không thể đâm mình một nhát thì trong lòng mới dễ chịu hơn một chút... Tiểu Đường, thật sự xin lỗi, anh Cửu không thể bảo vệ em cho tốt. Chúng ta đừng nhớ lại chuyện quá khứ nữa, sau này tôi nhất định sẽ chăm sóc cho em suốt cả đời này."

Hai mắt Đường Từ chợt cay cay.

Khoảng thời gian ấy, tuy rằng cơ thể anh luôn đau đớn, nhưng trong lòng lại ấm áp vô cùng, bởi vì Lục Cửu Xuyên luôn ở bên cạnh anh dốc lòng chăm sóc. Khi ấy cũng là lúc mà anh được ở riêng với Lục Cửu Xuyên nhiều nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!