Chạng vạng.
Ngu Hàn Giang lái chiếc xe đẩy nhỏ mới mượn được từ công trường mang theo một lượng đồ lớn quay lại.
Hai kẻ luôn theo dõi hướng đi của những người khiêu chiến khác lập tức phát hiện ra hắn.
Ngu Hàn Giang vừa sắp xếp đồ ăn với Tiêu Lâu, vừa thấp giọng nói: "Đồ ở đây không đủ ăn, tôi đã mang về thêm năm can sữa bò, năm hộp bánh quy, còn có một thùng chocolate và một thùng trái cây đóng hộp nữa."
Người thanh niên nhìn qua cửa sổ thấy cảnh này, vui vẻ nói: "Anh Từ, quả nhiên anh ta đã đi lấy thêm đồ! Còn có cả trái cây đóng hộp kia kìa, thật là xa xỉ! Đêm nay chúng ta cũng dọn cả đồ bên phòng 207 xong hãy đi, được không?"
Người đàn ông trung niên gật đầu: "Được, buổi tối tính tiếp."Đêm khuya, toàn bộ đường phố trở nên yên tĩnh lạ thường, tất cả các phòng ở nhà trọ Sơn Thủy đều lần lượt tắt đèn.
Mọi người đều đã ngủ say.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu ẩn nấp trong bóng tối, kiên nhẫn đợi trộm đến cửa.
Hai giờ sáng...
Hai rưỡi sáng...
Thời gian trôi qua vô cùng chậm chạp, nhưng Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang không buồn ngủ chút nào, hai người họ ngồi chờ ở mép giường. Lo lắng tiếng nói chuyện sẽ khiến lũ trộm cảnh giác, hai người ăn ý cầm điện thoại chuyển sang chế độ im lặng, sau đó nhắn tin để nói chuyện với nhau.
Tiêu Lâu: [Vẫn chưa đến à? Đám trộm này cẩn thận thế?]
Ngu Hàn Giang: [Đợi chút nữa.]
Tiêu Lâu: [Đội trưởng Ngu, anh thực sự chuyển nhiều đồ hộp như thế từ kho hàng đến đây à? Lúc nãy bê lên tôi thấy nặng lắm.]
Ngu Hàn Giang: [Trong thùng không phải đồ hộp đâu.]
Tiêu Lâu nghi hoặc nhìn về phía hắn.
Dưới ánh đèn đường, anh có thể thấy được đường nét anh tuấn của Ngu Hàn Giang, đôi mắt của người đàn ông sâu thẳm, khóe môi lại cong lên một chút, nhắn:
[Là gạch ở công trường đấy.]
Tiêu Lâu: "..................."
Bảo sao lại nặng như vậy!
Đội trưởng Ngu thế mà lại chở mấy thùng gạch từ công trường về, dụ trộm vào bẫy, ngầu thật!
Đúng lúc này, hai người nghe thấy tiếng cửa bị mở ra.
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang rất ăn ý, lập tức cùng sử dụng áo khoác tàng hình.
Cửa rõ ràng là mở ra nhưng lại không thấy người vào, thật giống như có một cơn gió to thổi qua khiến cửa mở. Hai tên trộm tới gần mép giường, phát hiện trong phòng không có ai liền hơi sửng sốt.
Thanh niên hỏi: "Người đâu mất rồi? Rõ ràng là tôi đã thấy họ vào phòng."
Người đàn ông trung niên còn lại có giọng hơi khàn, lạnh lùng nói: "Có khi là nhảy cửa sổ đi rồi, nhưng thế cũng bớt việc, quan trọng là tìm đồ ăn."
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, nhưng lại không nhìn thấy bọn họ ở đâu —— hai người mặc áo khoác tàng hình này lập tức lật đệm lên, trong mắt Tiêu Lâu lại giống như đệm bị một đôi tay vô hình lật lên, cảnh tượng này rất là ảo diệu.
Dưới gầm giường lộ ra rất nhiều thùng giấy lớn, thanh niên kích động: "Nhiều như vậy luôn! Anh Từ đoán đúng rồi, ba người này đúng là để đồ ăn ở nơi khác! Tốt quá đi, thu hoạch hôm nay thật là phong phú!"
Gã cúi người muốn bê thùng lên, lại phát hiện ra thùng giấy rất nặng.
Thanh niên cắn chặt răng, nói: "Chẳng lẽ là thùng trái cây đóng hộp?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!