Chương 49: Khủng hoảng tài chính - 09: Đội trộm cắp

Buổi trưa tại nhà trọ Sơn Thủy.

Sau khi ăn xong bữa trưa, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đưa Thiệu Thanh Cách xuống lầu lại nhìn thấy một cô gái đang kích động bừng bừng tranh luận với ông chủ: "Ban đầu giá 1 vạn một đêm, hôm qua đã tăng lên 2 vạn rồi mà nay còn lên 4 vạn! Ông chủ, ông cũng quá biết lừa người ta đấy! Mỗi ngày tăng gấp đôi, sao ông không đi ăn cướp luôn đi?"

Ông chủ lại đúng lý hợp tình mà nói: "Bây giờ cái gì mà không tăng giá, sao phí trọ lại không tăng được? Hai người thích ở thì ở, không thì thôi."

Cô gái tức đến trừng to mắt, vừa định mắng người thì chàng trai phía sau đột nhiên choàng tay qua vai cô, nói: "Đình Đình, chúng ta không đủ tiền, dọn đi thôi. Nơi này đắt quá không ở nổi nữa, ngày mai không chừng giá lại tăng tiếp."

Trong mắt cô gái lộ rõ vẻ bối rối, hạ giọng nói: "Chúng ta còn có thể dọn đi đâu đây? Nhà trọ Sơn Thủy này đã là rẻ nhất ở thành phố A rồi, ở chỗ khác có khi còn đắt hơn, anh không định để em ngủ ngoài đường đấy chứ? Không phải lúc cưa em anh đã nói sẽ cho em cuộc sống thật tốt sao, hiện tại thì sao..." — Cô ta nói xong thì mắt cũng đỏ lên.

Sắc mặt chàng trai khó coi, im lặng một lúc mới nói: "Ông chủ, chúng tôi có thể dùng mì gói và sữa bò để thay cho phí trọ không?"

Bấy giờ ông chủ mới thấy hứng thú, nói: "Hai người đổi bao nhiêu?"

Chàng trai nói: "Cho ông một một can sữa bò và một thùng mì gói, đổi phí trọ một đêm được không?"

Ông chủ dựng hai ngón tay lên: "Hai thùng."

Khóe miệng chàng trai run rẩy: "Ông cũng đừng quá đáng nhé!"

Ông chủ nhún vai, tủm tỉm nói: "Trước khi giá hàng tăng, một thùng mì 3000 kim tệ, sữa bò một can 2000, cộng vào mới được 5000. Ở chỗ này của tôi một đêm 1 vạn, lấy anh mỗi thứ hai thùng đâu gọi là quá đáng được. Hai thùng, ở thì ở."

Đôi trai gái trẻ nhìn nhau, cuối cùng bấm bụng mà đồng ý.

Cô gái ở lại lễ tân làm thủ tục thuê phòng, chàng trai kia lên phòng lấy đồ ăn xuống.

Ngu Hàn Giang ghé vào tai Tiêu Lâu, thấp giọng nói: "Xem ra hai người này đã không còn tiền để trả phí trọ nữa, bọn họ không dự đoán được giá hàng lại lên cao đến thế, lại cũng không thanh toán toàn bộ tiền phòng trước... Vẫn là cậu đoán trước được cái này, dứt khoát thanh toán luôn phí trọ cho bảy ngày."

Trước kia, Tiêu Lâu thường đưa bố mẹ đi du lịch vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, anh đã quen thanh toán toàn bộ phí trọ một lần qua mạng. Bởi vì chênh lệch giá cả giữa mùa cao điểm du lịch và trái mùa là rất lớn, thậm chí có khách sạn giá phòng cuối tuần cũng khác. Thanh toán phòng trước, lo trước khỏi họa.

Anh trả phí trọ một tuần trong một lần, chỉ dùng 80,000 kim tệ.

Hôm nay mới là ngày thứ hai, phí trọ đã tăng đến 40,000 một đêm, ngày mai là 80,000 kim tệ. Với số tiền ban đầu, những người không thanh toán phòng trước chỉ sợ đến phí trọ cũng không trả được.

Lúc này thì dùng đồ ăn đã mua trước đó để đổi cho tiền trọ cũng là một lựa chọn không tồi.

Nhưng một khi lương thực  bị trộm mất thì đúng là xong đời. Cho nên Tiêu Lâu cực kỳ căm ghét những người dùng cách "trộm đồ của người khác" để qua cửa, đây quả thực là diệt sạch đường sống của người ta.

- - -

Ba người rời khỏi nhà trọ. Thiệu Thanh Cách quyết định mang theo notebook về khách sạn một mình, thời thời khắc khắc chú ý tình huống trên trường chứng khoán —— đám đồ ăn hắn giấu dưới gầm giường đã bị trộm sạch, cho nên chỗ này lại thành nơi an toàn nhất.

Tiêu Lâu vào nội thành điều tra, Ngu Hàn Giang lại đến công trường một chuyến.

Có lẽ thời tiết buổi chiều quá nóng, quảng trường trung tâm không có người tụ tập lại biểu tình, mà đám người giơ biểu ngữ trên nóc nhà cũng đã tản đi hết. 80% cửa hàng trên phố đều đã đóng cửa, toàn bộ thành phố vắng vẻ trống không, chỉ có siêu thị vẫn chật ních người như cũ, từng đoàn người xếp hàng rất dài.

Tiêu Lâu đi dạo xung quanh một vòng, bởi vì Cục trưởng Cục quản lý và Giám sát đô thị họ Lưu kia đã ra mặt đút một viên thuốc an thần cho mọi người, cho nên tuy giá hàng tăng vọt nhưng vẫn chưa phát sinh sự kiện đổ máu nào cả.

Anh gọi điện cho Ngu Hàn Giang, nhẹ giọng hỏi: "Bên đội trưởng Ngu thế nào rồi?"

Ngu Hàn Giang nói: "Ông chủ phía công trường bên này không thể đưa ra cách giải quyết được nữa, tất cả công nhân đều về nhà, công trường hoàn toàn đình công rồi."

Tiêu Lâu hỏi: "Mình đã cần sắp xếp dời lương thực  đi chưa?"

Ngu Hàn Giang nói: "Chờ ngày mai xem tình hình thế nào, tôi tìm cách kiếm một chiếc xe để tiện chuyển đồ."

Tiêu Lâu nói: "Anh cẩn thận một chút, tôi về nhà trọ đợi anh."-

Cúp điện thoại xong, Tiêu Lâu quay về nhà trọ Sơn Thủy lại bất ngờ thấy đôi trai gái vừa dùng mì gói và sữa bò đổi một đêm trọ vừa rồi đang sa sầm mặt mày mà đứng ở đại sảnh, mỗi người đeo một ba lô du lịch xẹp lép, hiển nhiên bên trong đã không còn nhiều đồ nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!