Chương 48: Khủng hoảng tài chính - 08: Thiếu niên thần bí

Chợ đồ nội thất.

Ở đây có rất nhiều công ty trang trí nội thất, cũng là chợ đồ nội thất gia dụng và đồ điện tử lớn nhất thành phố.

So với siêu thị hỗn loạn ở bên kia, chợ đồ nội thất lại khá ổn định. Dù sao thì sofa, giường, tủ đều quá lớn nên rất khó để di chuyển, mà bát đũa xoong nồi linh tinh thì nhà nào cũng có, không nhất thiết phải đi cả đoạn đường xa tới đây cướp đoạt, trừ khi là đầu hỏng rồi.

Thế mà Ngu Hàn Giang thực sự thấy được hai người đầu óc không bình thường cho lắm.

Bọn họ không đến siêu thị lấy đồ ăn mà lại chạy tới khu đồ điện tử này để cướp một chiếc TV LCD 50 inch!

Sắp cạn kiệt tài chính tới nơi, ăn uống cũng trở thành vấn đề rồi mà lại đi trộm TV làm gì thế? Giả sử mai kia cắt điện còn có thể bật lên xem sao?

Đó là hai cậu thanh niên mặc áo phông quần đùi màu đen, trên đầu còn thực sự đội một chiếc tất khoét hai lỗ, để lộ ra hai mắt...

Ngu Hàn Giang cực kỳ hoài nghi hai kẻ này vốn là muốn đi cướp ngân hàng, kết quả lạc đường đến nhầm chỗ?

Nhưng mà hai người kỳ lạ này thế mà thật sự ôm một chiếc TV lên rồi bỏ chạy.

Nữ quản lý của cửa hàng đồ điện bị biến cố bất ngờ này dọa sợ, hiển nhiên cũng không hiểu hành vi của hai người này. Cô ngây người tại chỗ mấy giây mới phản ứng lại được, hét lớn: "Bảo vệ! Bảo vệ đâu rồi!!! Mau chặn bọn họ lại! Có người cướp TV rồi!"

Bảo vệ ở cửa sực tỉnh, lập tức đuổi theo.

TV màn hình mỏng nhưng vẫn rất nặng, hai người thanh niên vác TV mới chạy được vài bước đã bị bảo vệ đuổi theo bắt lại, ấn xuống đất. Bảo vệ nhìn hai người như nhìn hai thằng ngu, lập tức gọi điện báo cảnh sát.

Cảnh sát đến rất nhanh.

Sắc mặt người cảnh sát dẫn đầu đội rất khó coi, anh ta bắt đầu phê bình hai người này: "Giờ là lúc nào rồi hả? Chút sức này sao không dùng để đi mua mì ăn liền về ăn, chạy tới đây cướp TV làm gì hả? Mấy người thích xem TV đến thế sao?"

Hai chiếc tất đen trên đầu hai người cũng bị cảnh sát lấy xuống.....

Mặt mũi cũng đoan chính, không giống như đầu trộm đuôi cướp.

Hai người kia ôm đầu ngồi thụp xuống trong góc, nghe thấy lời phê bình của cảnh sát xấu hổ đến tai cũng đỏ cả lên. Một người yếu ớt nói: "B

-bọn em cũng chỉ là nhất thời bốc đồng... khụ khụ..."

Mà một người khác cợt nhả hỏi: "Cảnh sát, chúng ta cố ý cướp bóc như vậy, dựa vào luật pháp ở đây sẽ bị tạm giam mấy ngày đó?"

Cảnh sát nói: "Trộm cướp công khai, ảnh hưởng đến an toàn xã hội, xử bảy ngày tạm giam."

Hai người kia chẳng những không lộ ra vẻ chán nản gì cả, mà ngược lại, hai mắt sáng như sao cứ như thể bị tạm giam nên cực kỳ cao hứng vậy.

Cảnh sát gõ vào đầu mỗi người một cái: "Thích vào tù như vậy luôn?"

Hai người kia lập tức ôm đầu nói: "Không không, bọn em không dám nữa ạ."

Viên cảnh sát lấy còng tay ra áp giải hai người này đi, TV cũng được trả lại cho nữ quản lý kia. Nữ quản lý bất lực nói: "Ủa chuyện gì vậy? Tự nhiên tới cướp TV, chạy hai ba bước rồi đứng đực ra? Bọn họ tới diễn hài hả?"

Ngu Hàn Giang thờ ơ lạnh nhạt mà nhìn trò khôi hài này.

Hai người này nhất định là người khiêu chiến, phỏng chừng là lương thực  đều bị trộm hết rồi, rơi vào đường cùng định giả cướp bóc để bị tống vào tạm giam trong bảy ngày.

Nghĩ trong phòng tạm giam có ăn có ở, cũng có thể qua cửa chứ gì?

Phục sát đất luôn đấy —— vẫn nên khen bọn họ thật là thông minh, hay là thực sự ngu ngốc quá vậy?

Cho rằng ở trại tạm giam có thể an toàn mà qua bảy ngày thật luôn?

Nếu vậy sao tất cả người khiêu chiến không cùng nhau đi cướp ngân hàng rồi ngồi tù tập thể, cứ thể ở trong phòng giam ngây ngốc bảy ngày thế là qua cửa thành công luôn đi... Đơn giản như vậy thì vẫn còn là Mật thất Bích à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!