Chương 47: Khủng hoảng tài chính - 07: Thuốc an thần

Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu tùy tiện ăn sáng một chút rồi xuống tầng, vừa ra khỏi nhà trọ đã nghe thấy bên phố đi bộ truyền đến tiếng cãi cọ kịch liệt ——

Một thanh niên chỉ vào thực đơn chửi ầm lên: "Ông chính là ăn cướp rồi đấy! Trước đây ăn mì chỉ tốn 800 kim tệ, hôm nay lên tận 3200! Ông muốn có tiền đến điên rồi đấy hả?"

Ông chủ đau khổ giải thích: "Sáng nay đi siêu thị nhập hàng thấy giá tăng 4 lần, tôi cũng không có cách nào khác. Cứ bán như trước thì tôi lỗ mất! Bây giờ cái gì cũng tăng, bán hàng cũng không nổi nữa!"

Thanh niên bên cạnh nổi giận đùng đùng, lập tức ném bát xuống đất: "Bố mày đéo ăn!"

Ông chủ lập tức đuổi theo: "Mẹ kiếp! Đập bát còn dám chạy à, đứng lại đền tiền cho tao!"

Thanh niên nhanh chóng chạy trốn, ông chủ hơi béo hồng hộc chạy theo sau. Mấy khách hàng trong tiệm thấy ông chủ đuổi theo cũng nhanh chóng ăn xong rồi chạy trốn. Ông chủ đã không bắt được người, quay về tiệm lại không thấy khách đâu hết, sắc mặt đen như đít nồi chưa cạo, bực bội nói cô phục vụ dọn chén bát bẩn rồi đóng cửa luôn, treo biển "Nghỉ bán".

Lại đi thêm vài bước, có một thằng nhóc đang cãi nhau với một bác gái, nguyên nhân là cậu ta đi đường không để ý đụng phải bác kia, làm vỡ một rổ trứng gà của bác. Bác gái kia bắt cậu bồi thường 10,000 kim tệ, thằng nhóc không muốn, người đàn bà túm tay áo không chịu thả cậu ta ra.

Xung quanh có không ít người vây xem, đám đông sôi nổi bàn tán: "Giá hàng điên rồi đúng không? Cũng may hôm qua tôi đã đi siêu thị mua rất nhiều mì ăn liền...."

"Hôm qua tôi mua hơn trăm quả trứng đấy, giờ mang bán có phải rất lãi không?"

"Đừng bán vội, nhỡ đâu ngày mai còn tăng thì sao?"

"Trời đất, thế mà còn tăng nữa?! Không cho người ta sống nữa à?"

Phố đi bộ trong nội thành có rất nhiều cửa hàng buôn bán nhỏ.

Bởi vì sáng nay đã có hàng mì bị khách quỵt tiền, cửa hàng bánh bao bị khách hàng đập phá, mấy người chủ sợ tới mức lần lượt đóng cửa. Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đi qua, phố đi bộ hôm qua vẫn còn náo nhiệt nay đã quạnh quẽ, cửa hàng từng nhà đều treo biển "Nghỉ bán" để tránh họa lây, mà nhóm người đi trên đường cũng đầy hoảng sợ.

Thiệu Thanh Cách đang chờ bọn họ dưới tầng khách sạn, nhìn thấy hai người liền đi lên đón, hỏi: "Tối hôm qua thế nào? Có gặp trộm không?"

Tiêu Lâu lắc đầu: "Không có, nhà trọ Sơn Thủy bên này rất yên tĩnh.:

Thiệu Thanh Cách đau đầu day huyệt: "Hôm qua tôi không ngủ, hai cô gái phòng bên cạnh khóc cả đêm, hình như tất cả đồ vật đều bị trộm mất... Xem ra hôm qua thu hoạch phong phú rồi, tên trộm này tạm thời không tính đến nhà trọ Sơn Thủy làm phát nữa?"

Ngu Hàn Giang nhíu mày nói: "Dù sao nhà trọ Sơn Thủy này cũng là nơi tập trung nhiều người khiêu chiến nhất, nhỡ đâu hơn hai mươi người ở đây liên thủ lại đối phó thì tên trộm này cũng không có chỗ tốt gì —— Tên này rất thông minh, chắc là chỉ chọn mấy người đi lẻ để ra tay."

Thiệu Thanh Cách thở dài: "Biết thế cứ để đồ ăn bên chỗ hai người."

Tiêu Lâu mỉm cười an ủi hắn: "Không sao, số đồ bị mất kia còn chưa đến một phần mười đồ của chúng ta, kho hàng không xảy ra chuyện là được."

Ngu Hàn Giang nói: "Tôi đi xem kho hàng một chuyến, hai người hành động cùng nhau, chú ý an toàn."

- - -

Thiệu Thanh Cách và Tiêu Lâu lại đến thị trường chứng khoán.

Cổ phiếu liên quan đến địa ốc hôm nay vẫn rất ổn định, một số cổ phiếu còn có xu hướng tăng lên —— ví dụ như của mấy tập đoàn mà Thiệu Thanh Cách để ý hôm qua như Thiên Hoành, Vinh Quang, Phòng Khoa, cổ phiếu mấy bên này đều đã tăng thêm khoảng 5%.

Trên thị trường, một ngày tăng 5% đã là lãi rất cao rồi. Rất nhiều người đầu tư nhận ra điểm này, sôi nổi bàn tán: "Không bằng bán hết các cổ khác đi, mua cổ phiếu địa ốc?"

"Cổ phiếu thực phẩm tôi mua đã giảm 25% rồi đấy, đúng là rút máu mà! Sớm biết thế này đã mua cổ phiếu bất động sản..."

"Đúng vậy, giá hàng đều điên rồi, giá nhà lại vẫn ổn định."

Tiêu Lâu nghe được mấy lời này, thực sự cảm thấy không biết phải nói gì cho đúng.

Điều đáng sợ không phải là ngày đầu tiên đã hoàn toàn tuyệt vọng, mà là không ngừng cho người ta hy vọng, rồi lại phá hủy hy vọng ấy từng bước một.

Cách Át Nhép thao túng thế giới này quả thật như Thiệu Thanh Cách suy đoán —— cậu ta muốn từng bước một phá hủy phòng tuyến tâm lý của người ta. Thấy cổ phiếu địa ốc thế mà vẫn tăng, không ít người sẽ bắt đầu chuyển sang đầu tư bất động sản, vậy cứ nghĩ khi địa ốc cũng sập sàn thì liệu những người này còn có niềm tin để sống sót hay không?

Một vài người thông minh nhận thấy điều bất ổn sẽ lập tức bán tháo cổ phiếu trong tay, nhưng luôn có những người ôm tâm lý may mắn mà mong mình có thể kiếm lại được. Giống như "tâm lý của con bạc" vậy, thua 1000 vẫn có thể thấy mình có thể kiếm về được, thua 2000 vẫn thấy mình có cửa thắng, mà bởi vì không cam lòng mà cược vào ngày càng nhiều —— cuối cùng táng gia bại sản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!