Chợ đồ nội thất.
Ngu Hàn Giang vừa tới nơi đã nghe thấy một số nhân viên trang trí oán giận:
"Hôm nay lúc nhập hàng đã thấy giá gỗ tăng gấp đôi, có chuyện gì vậy chứ?"
"Gạch men, đồ bếp và đồ gia dụng cũng tăng, đúng là gặp quỷ!"
Ở bên cạnh có một phụ nữ trung niên hai tay chống nạnh cãi nhau với công ty trang trí: "Cái gì mà không làm nữa hả? Hôm qua tôi đã trả phí thiết kế cho các anh, hôm nay các anh đột nhiên lại phá hợp đồng, hợp đồng đã ký giờ nói không tính thì không tính? Luật pháp ở đâu hả?"
Người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh cũng thấp giọng: "Ông chủ này, các anh làm vậy quá đáng quá đi? Hợp đồng đã ký, tiền tạm ứng cũng đã thanh toán xong, đã nói hôm nay bắt đầu khởi công cơ mà? Tôi còn chờ căn nhà này xong để cưới vợ đấy!"
Người phụ nữ nói: "Đúng thế đấy! Ba tháng sau con trai tôi cưới rồi, mấy người nói không trang trí nữa liền không làm việc, có tin tôi kiện mấy người không?"
Ông chủ công ty trang trí cũng rất cứng rắn, đặt mạnh hợp đồng xuống bàn nói: "Tất cả vật liệu đều tăng giá, tiền tạm ứng mấy người đưa tôi còn không đủ để mua cát và xi măng! Tôi đã từ chối toàn bộ khách hàng rồi, các người muốn kiện thì cứ kiện đi, ngày mai tôi về quê!"
Người phụ nữ nhào qua, dùng sức túm lấy cổ áo đối phương: "Ông còn có lý không đấy hả?"
Một đám người tức khắc lao vào đánh nhau, trong văn phòng truyền đến từng trận tiếng vỡ của đồ vật.
Khu mua bán nội thất hôm nay hỗn loạn vô cùng. Khách hàng mấy ngày trước đặt cọ tiền đồ gia dụng vài ngày trước, hôm nay đến trả đuôi thì lại thấy giá tăng gấp đôi, họ đương nhiên không muốn mua nữa, ông chủ đương nhiên cũng không muốn bán giá trước đó, hai bên cãi nhau không ngừng, tai Ngu Hàn Giang gần như điếc luôn rồi.
Cũng may lúc đó anh chọn kho ngầm dưới đất khó thấy nhất.
Lúc này, ở kho ngầm cũng chỉ có mấy công ty đang dỡ hàng, Ngu Hàn Giang lại đến cửa hàng kim loại gần đó mua loại khóa có chất lượng tốt nhất để đổi với loại khóa ban đầu —— có thể người ta chẳng ai nghĩ đến việc lục soát kho hàng đồ trang trí nhà cửa, nhưng để phòng chuyện không may xảy ra, cứ đổi khóa cho an toàn. Hắn mua khóa phòng trộm vô cùng rắn chắc, rất khó để cạy khóa, cho dù đập khóa cũng phải mất nửa ngày.
Sau khi đổi khóa, Ngu Hàn Giang mặt mày bình tĩnh rời khỏi khu nhà kho ngầm.
Hắn mặc áo khoác tàng hình vào, dùng 30 phút ẩn thân này để đi khắp khu bán đồ nội thất này.
Không thấy dấu vết của người khiêu chiến.
Cũng không lạ, phần lớn người khiêu chiến sẽ đến siêu thị mua đồ dự trữ trước, ai lại rảnh rỗi đến mức đi mua nội thất trang trí nhà cửa làm gì?
Điều tra xong, hắn vẽ lại toàn bộ khu chợ đồ trang trí nội thất này lại vào bản đồ, một khi có người nửa đêm đến cướp kho hàng thì hắn cũng đã đánh dấu được những đường nhỏ có thể chạy trốn.
Làm xong hết mấy chuyện này, hắn lại tiếp tục đi xung quanh một vòng. Cạnh đó có một công ty trang trí nội thất khác đang cãi nhau to, toàn bộ đồ thủy tinh bị đập vỡ. Công nhân đang đòi tăng lương gấp đôi, ông chủ lại không chịu nên bọn họ nói muốn nghỉ việc.
Có thể thấy chẳng tới mấy ngày nữa, tất cả các ngành nghề đều sẽ xuất hiện việc đình công quy mô lớn.
- - -
Siêu thị.
Cảnh tượng trước mắt khiến cho Tiêu Lâu và Thiệu Thanh Cách không nói nên lời.
Siêu thị vốn ngay ngắn trật tự tối qua đã hoàn toàn hỗn loạn, lối vào siêu thị chật ních người, chen nhau đến ngực người này dán vào lưng người đằng trước, người thanh toán xếp hàng dài không thấy cuối, mà những kệ hàng đựng vật dụng hàng ngày, nước khoáng, mì ăn liền, sữa bò, chocolate,... vốn kín cả mặt tường, giờ đây đều đã bị quét sạch!
Toàn bộ siêu thị nơi nơi đều là người, kệ hàng lại trống rỗng, nhìn qua như thể vừa trải qua thảm họa.
Thiệu Thanh Cách nhíu mày nói: "Người cẩn thận lại mẫn cảm ở thế giới này cũng rất nhiều, xem ra tất cả hàng hóa đột ngột tăng gấp đôi vào sáng nay đã khiến chuông cảnh báo trong lòng họ reo to, ai cũng đến siêu thị quét hàng."
Trước mắt giá cả mới chỉ tăng gấp đôi, người còn tiền tiết kiệm trong tay vẫn chưa quá lo lắng, cái người ta lo là ngày mai giá hàng sẽ tiếp tục tăng, cho nên mua nhiều hàng hóa một chút cũng chẳng mất gì.
Người mua gạo và bột mì rất nhiều, có một bà lão còn mua hẳn một xe đầy thịt ba chỉ.
Hàng người xếp hàng chờ tính tiền ngày càng dài, mà những người sáng nay dậy muộn giờ mới biết chuyện vẫn còn tiếp tục chen lấn về phía siêu thị.
Người vào nhiều mà người ra lại chậm, đám đông dần trở nên nôn nóng. Lúc này đột nhiên có một thanh niên ôm theo một thùng sữa bò, tiền cũng chưa trả đã trực tiếp leo qua lan can tính tiền chạy ra ngoài. Bảo vệ siêu thị vội vàng đuổi theo, đám người phía sau cũng bắt đầu gào lên: "Có người cướp hàng kìa!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!