Chương 44: Khủng hoảng tài chính - 04: Ngụy trang

Mặt trời đã ngả về tây, cái nóng của mùa hè cũng dần biến mất hoàn toàn, gió nhẹ thổi qua khiến cả người thoải mái.

Sau bữa tối là khoảng thời gian thư giãn nhất trong ngày, cư dân trong thành thị cũng bắt đầu ra ngoài đi dạo. Các cặp đôi trẻ tuổi nắm tay nhau dạo quanh trung tâm mua sắm, đám trẻ con trượt patin trên quảng trường, cũng có nhiều ông cụ bà cụ dắt cún cưng đi dạo xung quanh công viên cạnh đó.

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đi ngang qua quảng trường trung tâm, lại thấy có một đám đông vây quanh ở đó, không biết đang làm gì.

Ngay sau đó, một giọng nói trong trẻo vang lên giữa đám đông:

"Chúc các anh trai chị gái cô dì chú bác và các bạn nhỏ một buổi tối tốt lành! Em là người ở nơi khác đến đây du lịch, lỡ tiêu hết tiền trên người rồi, chỉ có thể đến quảng trường này hát rong kiếm chút tiền sinh hoạt. Em sẽ hát vài bài cho mọi người nghe, nếu mọi người thấy em hát cũng không tệ lắm thì cho em một chút tiền tiêu vặt là được ạ, cảm ơn mọi người rất nhiều!"

Cậu ta chỉnh dây guitar một chút rồi bắt đầu ca hát.

Tiêu Lâu cẩn thận lắng nghe, cậu nhóc hát là bản tiếng Quảng Đông của bài "Năm tháng huy hoàng".

Cậu nhóc vừa đệm guitar vừa hát, tuy rằng còn nhỏ quá nên không hát ra được vẻ tang thương của bản gốc, nhưng lại có phong cách độc đáo của chính mình, thanh âm trong trẻo lại nhiệt huyết, phấn chấn lại có tinh thần, xuyên qua màng nhĩ của mọi người ở đây, rất thích hợp để cháy hết mình trong một quán bar nào đó.

Những người trẻ tuổi ở xung quanh cũng lắc lư theo nhịp điệu của cậu, đám trẻ nhỏ cũng vây lại lắng nghe.

Trung tâm quảng trưởng cũng vì sự tồn tại của cậu ấy mà trở nên vô cùng náo nhiệt.

Tiêu Lâu cùng Ngu Hàn Giang liếc nhau, cùng lúc xác nhận —— đây chính là cậu nhóc chùm mũ đã gặp hai lần hôm nay.

Chẳng qua lúc này cậu đã cởi mũ buông xuống sau lưng, lộ ra khuôn mặt thanh tú, phía dưới vẫn mặc quần jean rách cùng giày vải, tóc ngắn đen nhánh tùy ý bay theo gió, khi hát đến đoạn cao trào còn lim dim mắt lại đầy say mê.

Ôm guitar mà hát, cậu nhóc này như biến thành một người khác, toàn thân đều phát ra ánh sáng chói lọi không giống lúc trước.

Phần sau của "Năm tháng huy hoàng" còn có một đoạn huýt sáo, cậu thế mà thực sự tự huýt đoạn này, nhận được một tràng vỗ tay nhiệt liệt.

Sau khi hát xong bài này, cậu nhóc khom lưng thật sâu trước mặt mọi người: "Cảm ơn ạ! Hy vọng nếu như mọi người có chút tiền lẻ không dùng đến có thể cho em một chút ạ! Sinh hoạt có chút khó khăn, làm phiền mọi người cũng ngại lắm ạ...."

Trước loa nhỏ của cậu đặt một cái túi nhỏ, rất nhiều người xem đều đi đến cho cậu chút tiền, còn có người hét lên:

"Hát thêm một bài nữa đi!"

"Hát hay lắm đó!!!"

"Anh trai nhỏ từ đâu đến vậy? Bài hát này tôi chưa từng nghe thấy, nhưng rất là hay nha!"

Sau khi tràng pháo tay kết thúc, cậu nhóc lại ôm đàn lên đánh, rồi bắt đầu hát một bản ballad tên "Ngoài cửa sổ".

"Tạm biệt cô gái dấu yêu trong mộng của tôi, tôi đi tìm tương lai ở nơi xa ấy..."

Giai điệu quen thuộc, ca từ thân quen khiến hốc mắt của Tiêu Lâu nóng lên.

Tiêu Lâu thường nghe bài hát này khi còn nhỏ, nay lại ở nơi xa lạ này nghe được giai điệu quen thuộc này khiến anh khó lòng miêu tả sự xúc động này. Nếu không phải tiền trong tay có hạn, anh cũng muốn đưa cho cậu nhóc đang nỗ lực ca hát kiếm tiền này một chút để động viên.

Tiêu Lâu thở sâu, nói với Ngu Hàn Giang: "Cậu ấy hát rất hay."

Ngu Hàn Giang ghé vào tai Tiêu Lâu nói: "Là người phương Nam, phát âm tiếng Quảng Đông rất chuẩn. Giọng hát rất tốt, lại rất thuần thục việc bán nghệ kiếm tiền này, cậu ta ở thế giới thực có thể cũng thường đi hát rong ở quảng trường thành phố, hoặc là hát ở quán bar, cho nên cho dù là ở Thế giới thẻ bài cậu ta cũng không hề luống cuống."

Đội trưởng Ngu nhìn người rất chuẩn, cậu nhóc này rất biết cách kiểm soát hiện trường cũng như khuấy động không khí, hát hai bài ca đã nhận được hơn 10,000 kim tệ vào túi, tốc độ này đúng là khiến người ta hâm mộ.

Tiêu Lâu đùa: "Hồi nhỏ tôi cũng từng muốn học guitar đấy, tiếc là ngũ âm không đủ, hát luôn lạc tông."

Ngu Hàn Giang tưởng tượng một chút hình ảnh thầy Tiêu hát lạc điệu, khóe miệng không khỏi nhẹ nhàng cong lên.

Đúng lúc đó, cậu nhóc đã bắt đầu hát bài thứ ba, Tiêu Lâu cũng không định nghe tiếp nữa, nói với Ngu Hàn Giang: "Đội trưởng Ngu, đi thôi, chúng ta đến siêu thị mua đồ."

Ngu Hàn Giang cũng nhanh chóng thu lại ý cười, theo Tiêu Lâu đi vào siêu thị.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!