Nhà trọ mà Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu vào ở tên là "Nhà trọ Sơn Thủy", là một căn nhà hai tầng đẹp mắt, ngoại trừ đại sảnh thì tầng một còn có 6 phòng, tầng hai có 8 phòng, hai người được xếp vào phòng 207.
Sau khi quẹt thẻ vào cửa, Tiêu Lâu đi một vòng xung quanh —— căn phòng này chừng 40m², chim sẻ tuy nhỏ nhưng nội tạng đều có, phòng tắm và nhà vệ sinh độc lập, còn có một căn bếp nhỏ chừng 4m², trang bị cả máy hút mùi, tủ lạnh, hoàn toàn có thể tự nấu ăn.
Ở một thành phố nhỏ ít khách du lịch như thế này, đặt ở thế giới thực, mỗi đêm 100 tệ coi như là rất rẻ.
Hai chiếc giường đơn đều rộng 1m2, hơi nhỏ nhưng rất sạch sẽ.
Phía bắc có một cửa sổ có thể mở ra ngoài, Ngu Hàn Giang đến bên cạnh mở cửa sổ ra nhìn —— ở đối diện dưới tầng có đường đi bộ, còn có rất nhiều tiệm ăn vặt và cửa hàng quần áo, vẫn trong giờ hành chính, ngoài trời lại nóng bức, người đi lại trên phố cũng không nhiều.
Ngu Hàn Giang nói với Tiêu Lâu: "Tuy đối diện đường đi bộ khiến nhà trọ này rất tiện nghi, song sau khi bùng phát khủng hoảng tài chính lại rất dễ xảy ra cướp bóc. Cũng may tôi có súng, nếu chỉ là cướp bóc đơn thuần thì vẫn ứng phó được."
Tiêu Lâu gật đầu nói: "Chúng ta thương lượng một chút đồ dùng cần mua, chiều tối lại đi mua."
Trên tủ đầu giường có một tờ giấy thu thập "ý kiến phản hồi", còn có sẵn một cây bút chì. Tiêu Lâu lấy lại, lật mặt sau nhanh chóng viết ra danh sách đồ dùng cần thiết.
Nước khoáng đương nhiên phải chuẩn bị nhiều một chút, phòng khi thành phố bị cắt nước. Sữa bò và chocolate cung cấp protein và calories tương đối nhanh, lương khô có thể khiến người ta có cảm giác no lâu hơn. Trái cây đóng hộp có thể bổ sung vitamin trong thời điểm đồ ăn khan hiếm. Trứng kho hút chân không, thịt hộp, cá hộp cũng không dễ quá hạn, có thể mua nhiều một chút.
Tiêu Lâu thường xuyên mua đồ nấu cơm, khá hiểu biết về các loại thực phẩm và giá cả, nhanh chóng liệt kê một danh sách thực phẩm giàu dinh dưỡng, đương nhiên, dù anh không thích ăn mì gói, nhưng mà nó rẻ, nên vẫn mua 2 thùng mì để dự phòng.
Chờ anh viết xong đồ ăn, Ngu Hàn Giang lại bổ sung mấy đồ dùng tất yếu lại nhỏ gọn như bật lửa, nến, đèn pin, ba lô du lịch, dụng cụ cắt gọt, băng y tế, túi ngủ du lịch,... để tiện khi tất yếu có thể lập tức đeo ba lô lên rút lui. Tiêu Lâu lại bổ sung một ít dược phẩm như là thuốc hạ sốt thường dùng, thuốc tiêu chảy, một vài loại kháng sinh,... phòng trừ ốm đau trong bảy ngày này lại không có tiền đi bệnh viện.
Hai người vừa đối chiếu kiểm tra danh sách, vừa cẩn thận suy nghĩ xem còn sót gì không.
Có kinh nghiệm "du lịch" ở nhà của Tiêu Lâu, cùng với kinh nghiệm cắm trại dã chiến của Ngu Hàn Giang, danh sách vật phẩm ngày càng đầy đủ, hai người dứt khoát coi như chuẩn bị cho một chuyến đi bảy ngày tới một hoang đảo đến chim cũng không thèm đến ị.
Thức ăn và đồ dùng đều không đắt, quan trọng là có nghĩ ra đủ hay không.
Tiêu Lâu nói: "Ngày mai, giá hàng sau khi bùng nổ khủng hoảng tài chính nhất định sẽ tăng lên, cho nên tiền trong tay chúng ta chỉ có giá nhất vào hôm nay, tôi nghĩ không bằng chúng ta đổi hết 80% tiền thành hàng hóa, dư lại một ít để dự phòng, được không?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Được. Mua nhiều đồ một hút, chúng ta ăn không hết thì có thể bán đi."
Đợi đến khi tiền mất giá, một chai nước khoáng 200 kim tệ có thể tăng gấp mấy lần, nếu như có thể lên kế hoạch dự trữ lương thực tốt, nói không chừng bọn họ còn có thể kiếm thêm một chút tiền trong mật thất khủng hoảng tài chính này.
Rất nhanh đã đến 5 giờ chiều.
Tiêu Lâu cất danh sách đã chuẩn bị xong vào túi quần, cùng Ngu Hàn Giang đi đến trung tâm thành phố tìm Thiệu Thanh Cách.
Rất nhiều đơn vị đã tan tầm, xe cộ và người đi lại trên phố cũng dần nhiều lên, hai người không gọi taxi nữa, chỉ đơn giản đi bộ qua đó, chừng ba mươi phút thì đến được trung tâm giao dịch chứng khoán ở giữa thành phố.
5 giờ 30 phút, sàn giao dịch chứng khoán sắp đóng cửa, trong sảnh có không ít người tha thiết mà nhìn biều đồ đường cong của cổ phiếu. Có người mặt lộ vẻ vui mừng, cũng có người đầy mặt lo lắng, trái tim dân chơi cổ phiếu như ngồi trên tàu lượn siêu tốc mà lên xuống theo từng đường cong xanh xanh đỏ đỏ.
Tiêu Lâu chỉ nhìn một lần đã thấy Thiệu Thanh Cách trong đám người đó. Người đàn ông nheo mắt nhìn màn hình máy tính, ngón tay thon dài múa trên bàn phím vang lên từng tiếng lạch cạch giòn giã.
Thiệu Thanh Cách thấy Tiêu Lâu, gật đầu chào hỏi.
Đợi khi Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đi đến đằng sau, y mới nhẹ giọng nói: "Từ khoảng 5 rưỡi, thị trường chứng khoán bắt đầu dao động rõ rệt, tôi nghi rằng đây là điềm báo cho khủng hoảng tài chính ngày mai. Còn nửa giờ cuối ngày, tôi cần phải nhanh chóng bán hết."
Y vừa nói vừa thao tác, chẳng mấy chốc đã bán tháo hết sạch tất cả số cổ phiếu trong tay.
Thiệu Thanh Cách đăng nhập vào trung tâm tài khoản cá nhân —— số dư vậy mà đã vượt 420,000 kim tệ!
Tiêu Lâu sững sờ một lúc, nghi ngờ mình hoa mắt rồi nên dụi mắt nhìn lại, không thể tin được nói: "Tất cả đều là số dư sau giao dịch của anh sao? Lời gấp đôi?"
Thiệu Thanh Cách và Tiêu Lâu mỗi người bỏ ra 100,000 kim tệ, vốn ban đầu là 200,000 kim tệ, chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi có thể lãi gấp đôi, chỉ có thể nói rằng sếp Thiệu quá trâu bò, chẳng trách có thể nhận được phỏng vấn thường xuyên trên kênh tài chính kinh tế.
Thiệu Thanh Cách hơi mỉm cười, nói: "Lợi nhuận hôm nay không tệ, tôi thu mua một lượng lớn cổ phiếu lẻ rồi lại bán ra nhanh chóng, chỉ một buổi chiều đã làm mấy ngàn giao dịch. — Y từ chỗ ngồi đứng dậy, nói: "Hai vị, đi lấy tiền thôi, nhanh chóng rời khỏi đây."
Tài khoản sàn giao dịch chứng khoán được liên kết với tài khoản ngân hàng, chuyển khoản rất nhanh, trong trung tâm giao dịch cũng có máy ATM tự động. Khấu trừ thuế, phí thủ tục, phí chuyển khoản, số tiền cuối cùng nhận được là 420,800 kim tệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!