Chương 39: Ma trận ký tự - 01

Trước mắt hai người tối sầm, đến khi mở mắt lại phát hiện đằng trước vẫn tối đen, trong tay lại tự động xuất hiện một cái đèn pin.

Nhưng mà hai người họ cũng không ở cạnh nhau —— lại bị mật thất tách ra rồi đấy.

Tiêu Lâu bật đèn pin nhìn quanh, vị trí anh đang đứng là một lối đi hẹp, dài khoảng 50m, sàn nhà được lát đá xanh, hai bên vẫn là tường gạch màu đỏ.

Ở đây nhiệt độ rất thấp, không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, giống như là một tầng hầm ngầm không thấy ánh sáng mặt trời.

Tìm câu đố hay tìm đội trưởng Ngu trước đây?

Tiêu Lâu quyết định chọn cái sau.

Dù sao anh không thể xác định có bẫy rập gì trong mật thất không nên vẫn là hai người cùng nhau hành động thì tốt hơn.

Tiêu Lâu cầm đèn pin đi xuống cuối đường, được nửa chừng thì phát hiện có một lối rẽ. Tiêu Lâu dừng lại ở đó, trước mặt vẫn là đường thẳng, phía cuối là tường, rõ ràng là không có đường, anh đành phải đi vào lối rẽ.

Kết quả đi được nửa chừng lại thấy một đường rẽ nữa.

Đúng lúc này, anh thấy được một tia sáng —— cũng đến từ đèn pin.

Tiêu Lâu vui mừng, lập tức gọi: "Đội trưởng Ngu!"

Giọng nói của Ngu Hàn Giang cũng nhanh chóng vang lên: "Ừ, tôi ở đây."

Hai người gặp nhau ở ngã rẽ, Ngu Hàn Giang cau mày nói: "Đường phía sau tôi đã đi rồi, không có câu đố nào cả, đây hình như là một mê cung loại nhỏ?"

Tiêu Lâu nhìn mấy lối di thẳng tắp ở xung quanh, như có suy nghĩ gì đó.

Không nghi ngờ gì thì đây đúng là mê cung, diện tích không lớn lắm. Lối đi dài nhất cũng chỉ tầm 50m, rất nhanh có thể đi hết đường, ngã rẽ cũng không nhiều lắm.

Tiêu Lâu nhanh chóng lấy thẻ Mũi tên bốn hướng từ trong bao đựng thẻ ra. Đây là thẻ anh nhận được từ Mật thất 2 Rô, rất hữu dụng trong các mật thất Rô.

Anh nói với Ngu Hàn Giang: "Đội trưởng Ngu, anh cũng có thẻ Mũi tên bốn hướng này đúng không? Bây giờ chúng ta chia nhau ra hành động, coi hướng trước mặt tôi là chính bắc, trên bắc dưới nam, trái tây phải đông, dùng Mũi tên bốn hướng này đánh dấu ngã rẽ. Tôi muốn biết bản vẽ mặt phẳng của mê cung này."

Ngu Hàn Giang gật đầu dứt khoát: "Được."

Đây là một phương pháp thông minh. Thân ở mê cung, đi tới đi lui rất dễ bị lạc. Trước tiên cần phải quy định hướng bắc, dùng mũi tên lên trên để đánh dấu, phía tây dùng mũi tên sang trái, phía đông dùng mũi tên sang phải, phía nam dùng mũi tên xuống dưới, đánh dấu tất cả ngã rẽ theo các hướng, sau đó thì mù đường cũng sẽ không bị lạc.

Hai người phân công cùng hành động, nhanh chóng dán mũi tên ở trên tường các ngã rẽ.

Lần gặp tiếp theo, Tiêu Lâu phân tích đại khái vị trí các mũi tên, rất nhanh đưa ra kết luận: "Mê cung này không khó, bản vẽ mặt phẳng là một chữ "Chính" ()!"

Ngu Hàn Giang cẩn thận nhìn một chút, đúng là như vậy.

Tiêu Lâu có thể chuyển mê cung ba chiều thành bản vẽ phẳng trong đầu nhanh như vậy khiến Ngu Hàn Giang rất phục, hắn nhìn về phía anh hỏi: "Tiếp theo thì sao? Tôi có thể giúp được gì không?"

Tiêu Lâu nói: "Đội trưởng Ngu, anh phụ trách tìm các câu đố ở phía tây và phía nam, tôi lên phía đông và phía bắc tìm. Tìm được câu đố thì gọi tôi, chú ý xem có nhắc nhở gì trên tường, mặt đất và trần nhà không."

Ngu Hàn Giang gật đầu, nhanh chóng xoay người rời đi.

Kết quả hắn chỉ vừa đi đến góc trái bên dưới của chữ "Chính" thì đã nghe thấy tiếng của Tiêu Lâu vang lên: "Tôi tìm được rồi này!"

Vừa dứt lời, bảng chữ nổi trước mắt đã hiện lên thông báo mới: [Đã giải mã được câu đố thứ nhất.]

Ngu Hàn Giang: "............"

Mới có mấy giây! Cũng quá nhanh rồi đó!

Câu đố mà Tiêu Lâu tìm thấy đơn giản như vậy à?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!