Tư Hàm và Chương Tình là chị em ruột, nhưng vài năm trước đó cha mẹ ly hôn, Chương Tình theo họ cha, Tư Hàm theo họ mẹ.
Cha cô đi bước nữa, mẹ cũng tái giá, hai chị em lớn lên cùng nhau trong căn nhà mà cha mẹ để lại cho cả hai. Hai cô bé sống nương tựa vào nhau, tình cảm gắn bó khăng khít vô cùng.
Nhưng hôm nay đúng ngày sinh nhật 18 tuổi lại mãi không gọi được cho em.
Hung thủ đẩy Tư Hàm xuống lầu cũng chính là những kẻ thản nhiên báo cảnh sát.
Bọn họ đã ngụy tạo rất tốt vụ tự sát của Tư Hàm, xác nhận chứng cớ ngoại phạm cho nhau. Tạ Tinh Hà nhìn người chị họ nằm trong vũng máu xa xa, trên mặt cậu nhóc không có bất cứ biểu cảm nào, nhưng hai tay bên hông lại khẽ siết chặt, móng tay hằn vào lòng bàn tay đến bật máu.
Sau khi trở về, cậu ta nói lại chuyện Tư Hàm nhảy lầu cho Chương Tình, Chương Tình ở nước ngoài nghe xong phát điên.
Mẹ của Tạ Tinh Hà tới sở cảnh sát nhận xác, Chương Tình về nước để làm đám tang cho em gái, cô mặc một bộ đồ đen tuyền, sắc mặt lạnh lẽo, sự tàn bạo ngập tràn trong mắt.
Sau khi quay về nhà thu dọn di vật của em gái, cô tìm thấy cuốn nhật ký của em mình.
Em cô dùng bút đỏ ghi lại toàn bộ sự việc bản thân bị làm nhục.
Cảnh sát đưa ra kết luận em cô tự sát, cô không tin.
Cô sẽ báo thù cho em mình, để những kẻ hại chết em cô phải lấy máu trả nợ máu!
***
Sau khi tốt nghiệp, Chương Tình thi đỗ chứng chỉ giáo viên, nhận lời mời tới trung học Phong Lâm. Vốn trong nhật ký của em gái chỉ ghi lại sự việc với giáo viên môn Văn cùng với những giờ điều chỉnh tâm lý với bác sĩ của trường, Chương Tình bắt đầu điều tra từ vị bác sĩ tâm lý trẻ tuổi kia, cô dùng chút thủ đoạn, quả nhiên đối phương đã cắn câu.
Chẳng bao lâu sau, cô đã điều tra rõ ngọn ngành nguyên nhân chết của em gái.
Tất nhiên đầu sỏ chính là lão già họ Chu cùng với đồng phạm là gã bảo vệ ngụy tạo bằng chứng, giáo viên Tâm lý thấy chết không cứu, quay lưng bỏ chạy cũng không thoát được tội này!
Bọn họ phải bị chôn theo em gái của cô!
Cô phân thây ba người ra, sau đó chôn trong rừng phong mà em gái mình thích nhất.
Cô còn giữ lại từ mỗi người một mảnh xương sườn, gọt thành hình răng sói, xâu thành một chiếc vòng cổ làm kỷ niệm.
Vốn chuyện này đến đây là kết thúc.
Thế nhưng giáo viên tiếng Anh lớp 3 khối 12 lại xin nghỉ sinh em bé, trường học điều chuyển giáo viên mời cô vào lớp 3 khối 12 giảng dạy, tình cờ Tạ Tinh Hà cũng ở lớp này. Chương Tình không có tình cảm gì với người em họ này, sau khi cha mẹ ly hôn thì cô cũng không qua lại với nhà cô nhiều, tổng cộng cũng chỉ chạm mặt vài lần. Nhưng quan hệ giữa Tư Hàm và Tạ Tinh Hà lại rất tốt, ở trong nước Tư Hàm vẫn thường xuyên tới nhà cô mình ăn cơm.
Vì nể Tư Hàm, Chương Tình cũng đối xử rất tốt với Tạ Tinh Hà, thậm chí còn phụ đạo môn Anh riêng cho cậu ta.
Trong lớp có một cô bé rất xinh xắn tên Ứng Tiểu Nhã, cô bé này thầm thích Tạ Tinh Hà, Chương Tình biết. Nhưng Tạ Tinh Hà lãnh đạm cao ngạo, một lòng tập trung học tập để chuẩn bị thi đại học, hoàn toàn chẳng biết gì về tâm tình con gái.
Vào ngày thứ hai, Tạ Tinh Hà trực nhật, lại đúng ngày Chương Tình làm thêm giờ trong văn phòng.
Sau khi quét dọn phòng học, Tạ Tinh Hà dọn sách vở định về nhà, đi tới hành lang nối giữa các tòa thì lại thấy Chương Tình né tránh camera đi lên sân thượng, cậu ta nghi hoặc đi theo.
Tại sao Chương Tình lại có chìa khóa sân thượng của tòa nhà làm việc?
Cô ta mở cửa đi ra ngoài, đứng cạnh lan can dõi mắt về phía xa, vẻ mặt nghiêm túc đăm chiêu.
Tạ Tinh Hà đi tới, nghi hoặc hỏi: "Chị, chị ở đây làm gì? Sao chị lại có chìa khóa sân thượng?"
Chương Tình thản nhiên nói: "Năm đó Tiểu Hàm đã rơi xuống từ nơi này, chị chỉ lên đây thăm con bé thôi." Cô ta nhìn về phía rừng phong xa xa, sự bi thương dâng lên trong mắt, "Nếu như năm đó chị không ra nước ngoài mà học đại học trong nước thì con bé cũng sẽ không gặp phải chuyện này... Là do chị cố chấp, muốn hơn người nên mới không quan tâm con bé cho tốt..."
"Chẳng phải chị Hàm tự sát sao?" Tạ Tinh Hà thấp giọng hỏi.
"Tự sát? Ha ha ha!" Chương Tình siết chặt nắm tay, nụ cười trở nên tàn độc, "Con bé bị người khác đẩy xuống đất, chị đã điều tra hết rồi! Những.. tên hung thủ kia đã bị chị chôn trong rừng phong, nếu Tiểu Hàm trên trời có linh thì mỗi ngày đều có thể nhìn thấy thảm cảnh chúng bị phanh thây, thịt của bọn chúng dần thối rữa, bị lũ sâu bọ gặm nhấm dần dần, chỉ còn lại xương trắng mà thôi, ha ha ha!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!