Vì có rất nhiều bộ xương người được phát hiện trong rừng phong, cảnh sát nhanh chóng phong tỏa trung học Phong Lâm, không cho phép tất cả giáo viên và học sinh ra ngoài.
Pháp y mang xương người được đào lên về giám định, làm phục hồi sọ mặt, chẳng bao lâu đã xác định được người chết là ai – chính là ba người mất tích trong những năm gần đây.
Đại đội cảnh sát rất quan tâm tới vụ án này, chẳng mấy chốc lại thêm một xe cảnh sát lái vào trường, đội cảnh sát phái thêm bốn người tới trợ giúp, tổng cộng có tám cảnh sát bắt đầu tiến hành lục soát văn phòng giáo viên và phòng lưu trữ thông tin trên diện rộng.
Bọn họ lập tức tìm ra cuốn "Bá tước Monte Cristo" bản gốc tiếng Pháp trong ngăn kéo của Chương Tình, vở bài tập và ảnh chụp trong ngăn kéo của Lâm Nguyệt Nhiên.
Ngu Hàn Giang tránh khỏi tầm mắt đội cảnh sát, lẻn vào sảnh tòa nhà làm việc, ném đôi giày nhặt được hôm qua vào thùng rác trong hành lang.
Tiêu Lâu thấy hắn làm như vậy bỗng nghi hoặc hỏi: "Chúng ta có thể can thiệp vào tiến độ điều tra của cảnh sát sao?"
Dựa theo tình tiết vốn có, nếu hôm qua Ngu Hàn Giang không đi lục thùng rác thì cả thùng sẽ bị xe rác trút đi xử lý, như vậy đôi giày dùng để giả mạo dấu chân trên sân thượng này cũng sẽ bị xử lý sạch sẽ, cảnh sát sẽ thiếu chứng cứ điều tra, thời gian phá án chắc chắn sẽ kéo dài thêm.
Nhưng Ngu Hàn Giang tìm ra vật chứng quan trọng, hơn nữa lại đặt nó ở nơi mà cảnh sát hay chú ý, một khi cảnh sát tìm được đôi giày này thì đồng nghĩa với việc Ngu Hàn Giang đã thay đổi nội dung mật thất.
Ngu Hàn Giang phỏng đoán: "Nếu mật thất này đã có sự tồn tại của cảnh sát, bọn họ có thể thu thập manh mối giúp người khiêu chiến thì hẳn người khiêu chiến cũng có thể giúp đỡ cảnh sát phá án."
Tiêu Lâu cẩn thận suy nghĩ, gật đầu nói: "Rất có lý. Dù sao đây chỉ là mật thất cấp C, nếu như không có cảnh sát trợ giúp thì chắc chắn rất nhiều người khiêu chiến còn không tìm được đủ manh mối."
Ngu Hàn Giang nói: "Người khiêu chiến không có năng lực trinh thám đủ mạnh thì bám theo cảnh sát chắc cũng qua cửa được."
Chắc chắn cuối cùng cảnh sát sẽ bắt được hung thủ, chỉ cần đi theo cảnh sát thì hẳn sẽ không khó để vượt ải một mình. Nhưng điều kiện để [vượt ải hoàn hảo] trong mật thất này còn chưa biết là gì, Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu cũng không biết rốt cuộc bọn họ có bỏ sót manh mối quan trọng nào không?
Tiêu Lâu nhìn về phía văn phòng, đăm chiêu nói: "Cảnh sát gọi tiếp viện, cả trường học bị phong tỏa, nhiều giáo viên và học sinh như vậy thì sao có thể giữ đến tận tối được? Liệu có phải tầm chiều nay cảnh sát sẽ tranh thủ thời gian để thẩm vấn kẻ tình nghi không?"
Ngu Hàn Giang nói: "Hẳn là vậy rồi. Vụ án Tư Hàm nhảy lầu xảy ra vào năm năm về trước, khi đó những học sinh này chỉ mới học cấp hai, xác suất có liên quan tới vụ án Tư Hàm là cực thấp. Nếu dẫn người tới văn phòng thẩm vấn thì cảnh sát sẽ chỉ tập trung vào ba kẻ tình nghi là Tạ Tinh Hà, Chương Tình và Lâm Nguyệt Nhiên, ngoài ra còn ban lãnh đạo trường và những người quen biết với ba nạn nhân của vụ mất tích nữa."
Bảo sao phải điều thêm bốn cảnh sát, công việc chiều nay rất lớn, chắc chắn cảnh sát sẽ bận đến sứt đầu mẻ trán.
Tiêu Lâu nhíu mày nói: "Cả hai chúng ta đều đã sử dụng Áo choàng tàng hình hôm nay, vậy phải nghe lén thẩm vấn kiểu gì?"
Tấm thẻ Áo choàng tàng hình này chỉ được dùng một lần một ngày.
Sáng nay Ngu Hàn Giang đã mặc áo choàng đi theo cảnh sát tới văn phòng hiệu trưởng, Tiêu Lâu thì mặc áo choàng đi theo pháp y kiểm tra đống xương trong rừng phong, không ai còn dùng được áo choàng nữa, mà chiều nay lại thẩm vấn những kẻ tình nghi quan trọng nhất... rốt cuộc phải làm sao bây giờ?
Đúng lúc này, một gợi ý hiện ra giữa không trung –
Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang đã đạt 800 điểm tại mật thất 3 Cơ, có thể lựa chọn một trong hai phần thưởng sau:
A: Reset thời gian cooldown của thẻ giới hạn trong mật thất, đồng thời biến thẻ giới hạn thành trạng thái "không giới hạn", sau khi qua cửa có thể mang ra khỏi mật thất 3 Cơ.
B: Có ngay 50 vạn kim tệ.
Tiêu Lâu nhìn hai lựa chọn này mà xoắn xuýt: "Tôi muốn hết."
Ngu Hàn Giang: "..." Hắn cũng muốn hết.
Tất nhiên trước mắt hai người rất cần chọn A, nhưng 50 vạn kim tệ ở lựa chọn B nghe cũng thơm lừng. Hơn nữa khi đã phải làm quỷ nghèo ăn vớ ăn vẩn suốt hai ngày mà bỗng nhiên có thêm 100 vạn tiền tiết kiệm thì cuộc sống sau này dư dả khỏi bàn rồi, đồng thời cũng sẽ có lợi khi tiến vào mật thất bài Nhép.
Nhưng mà... phần thưởng thẻ giới hạn được đổi thành không giới hạn, có thể mang tấm thẻ "Áo choàng tàng hình" này ra khỏi mật thất cũng hấp dẫn không kém. Nếu nghĩ về lâu về dài thì tiền sau này kiếm được, nhưng thẻ bài mới là thứ có giá trị nhất trong thế giới này.
Tiêu Lâu cắn răng nói: "Chọn A nhé?"
Ngu Hàn Giang nghiêm túc: "Ừ, cứ qua phòng này đã rồi nói sau."
Hai người cùng lựa chọn A.
Quả nhiên hai tấm thẻ "Áo choàng tàng hình" đã trở về trạng thái sẵn sàng sử dụng, hơn nữa phần mô tả "giới hạn" trên thẻ cũng mất đi, chỉ cần vượt qua được cửa ải này thì bọn họ có thể mang Áo choàng tàng hình ra khỏi mật thất 3 Cơ, có thể tàng hình 30 phút mỗi ngày trong các mật thất khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!