Tiêu Lâu có ấn tượng rất sâu sắc với Chương Tình, cô ta là giáo viên đầu tiên xuất hiện trong vụ án này.
Vẫn nhớ rõ lúc ấy cô ta mặc Tây trang phối với giày cao gót, phong cách ăn mặc như một người làm ăn chuyên nghiệp, nếu thay giày hòng lên sân thượng đẩy Ứng Tiểu Nhã ngã xuống lầu, mặc đồ Tây với giày vải sẽ nhìn cực kỳ kệch cỡm, trừ phi cô ta mang quần áo để thay.
Sảnh của tòa nhà làm việc trong trường có một phòng thay quần áo chia gian cho nam và nữ, về lý thuyết, Chương Tình dạy tiết đầu xong thì cả buổi sáng đều rảnh rỗi, cô ta có đủ thời gian để đi thay quần áo và chuẩn bị gây án.
Ngu Hàn Giang cau mày, thấp giọng phân tích: "Điều quan trọng nhất chúng ta cần điều tra bây giờ là mối quan hệ giữa Chương Tình và Tạ Tinh Hà, tại sao cô ta và Tạ Tinh Hà đều có một cuốn "Bá tước Monte Cristo", rốt cuộc cuốn sách này đại diện cho điều gì? Thứ hai là quan hệ của cô ta và Tư Hàm, vụ án Tư Hàm nhảy lầu năm năm về trước có liên quan gì tới cô ta hay không?"
Điều tra đến đây, mối nghi ngờ về hai học sinh Dịch Như và Du Huy đã hoàn toàn bị loại trừ.
Chỉ còn bốn nhân vật mấu chốt –
Lớp trưởng Tạ Tinh Hà, cuốn danh tác trong cặp của cậu ta vẫn chưa có lời giải thích, hơn nữa cậu ta có thể lấy được thuốc trong phòng thí nghiệm. Dù cậu ta đang chơi bóng ở sân thể dục khi Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu thì cũng không thể chứng minh được cậu ta không phải người đầu độc.
Cô giáo tiếng Anh Chương Tình, một cuốn sách bản gốc bị lật mở quá nhiều lần chứng tỏ cô ta rất thích câu chuyện báo thù này, hơn nữa ngăn kéo đặt sách còn bị khóa, chứng tỏ cô ta cũng không muốn để người khác biết được bản thân có cuốn sách này.
Giáo viên Ngữ văn lớp bên tên Lâm Nguyệt Nhiên, đã từng dạy Ngữ văn cho Ứng Tiểu Nhã hồi lớp 10, trong ngăn kéo vẫn còn vở của hai học sinh, liệu cô ta có phải người viết thư tuyệt mệnh hay không? Dù không thể xác định được nhưng khả năng rất lớn.
Giáo viên môn Lý, Tư Kỳ, cùng họ với Tư Hàm nhảy lầu năm năm trước, cần phải kiểm tra quan hệ của hai người này.
Ngu Hàn Giang hỏi: "Thầy Tiêu, làm sao để tra cứu thông tin về toàn bộ giáo viên trong trường?"
Cấp ba Phong Lâm có tới hơn 20 lớp mỗi khóa, giáo viên bộ môn cũng hơn 300 người, chắc chắn trường học sẽ có nơi lưu trữ hồ sơ của giáo viên, bọn họ chắc chắn phải mau chóng điều tra bối cảnh gia đình của những giáo viên này.
Tiêu Lâu nói: "Phòng giáo vụ, nơi này chuyên quản lý lịch trình và kế hoạch dạy học của giáo viên, hẳn sẽ có lưu thông tin của toàn bộ giáo viên. Trước đây khi tôi dạy ở trường đại học thì mỗi học kỳ đều phải nộp các loại thông tin như kế hoạch công tác, địa chỉ nhà, cách thức liên lạc v.v. nếu có thay đổi lên cho phòng giáo vụ, đồng thời để họ lập hồ sơ."
Ngu Hàn Giang gật đầu, liếc mắt nhìn qua cửa, quyết đoán nói: "Đi thôi, chúng ta đi điều tra thêm."
Hai người lên tầng năm.
Cả tầng này là các phòng chức năng của trường như đoàn ủy, công đoàn, trung tâm internet, ban giám sát v.v. Phòng giáo vụ nằm ở cuối hành lang, Ngu Hàn Giang bước nhanh tới, nhẹ nhàng dùng thanh sắt nạy mở khóa cửa.
Sau khi tiến vào phòng, quả nhiên bọn họ nhìn thấy rất nhiều tập hồ sơ trong tủ đựng file bên cạnh.
Thông tin về giáo viên khối 12...
Ngu Hàn Giang rút tập file ra, khối 12 có hơn 100 giáo viên, hồ sơ chất thành một đống, hắn và Tiêu Lâu chia đôi mỗi người một nửa, hai người bật đèn pin, dùng cơ thể mình che bớt ánh sáng, cúi đầu đọc lướt các bộ hồ sơ.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã tìm thấy thông tin về ba người kia.
Giáo viên môn Lý, Tư Kỳ, năm nay 33 tuổi, cha mẹ đều là giảng viên đại học, cô là con một trong nhà, không thấy viết thêm gì về gia đình nữa. Cả tiểu học và cấp hai cô đều học trong thành phố, thi đại học ngành sư phạm, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ thì quay về làm giáo viên, cô là một trong số những giáo viên đến đây đầu tiên, từ năm năm trước khi cấp ba Phong Lâm thành lập.
Giáo viên Ngữ Văn, Lâm Nguyệt Nhiên, 31 tuổi, cha mẹ đều là nhân viên công chức, trong nhà còn một em trai, hiện đang học đại học. Cô cũng là người địa phương, có điều bằng của cô là bằng chính quy, học ngành sư phạm miễn phí, tốt nghiệp xong thì được phân về quê nhà, trực tiếp vào thẳng cấp ba Phong Lâm, cô cũng tới đây vào năm năm trước khi trường thành lập.
Cô giáo tiếng Anh, Chương Tình, 29 tuổi.
Ngu Hàn Giang hơi nheo mắt lại, chỉ vào bảng thông tin nói: "Anh nhìn cột về gia đình Chương Tình xem."
Tiêu Lâu lập tức ghé lại, chỉ thấy cột về cha và mẹ trong phần "Thành viên gia đình" đều ghi "Tai nạn qua đời". Lý lịch của cô ta rất sáng, tiểu học, cấp hai và cấp ba đều học trường điểm, điểm thi đại học cũng rất cao, được trường nổi tiếng nước ngoài tuyển thẳng, còn có học bổng toàn phần.
Cô ta học thạc sĩ ở nước ngoài, tốt nghiệp về nước thi đỗ chứng chỉ giáo viên, bắt đầu theo nghiệp nhà giáo.
Cô ta tới trường này vào ba năm trước.
Ngu Hàn Giang đọc bảng lý lịch từ đầu đến cuối, đột nhiên lên tiếng: "Chúng ta đã sa vào lối suy nghĩ sai lầm." Hắn đặt lý lịch của ba giáo viên song song với nhau, nói: "Người có quan hệ với vụ án Tư Hàm nhảy lầu năm năm trước không nhất định phải vào trường này năm năm về trước – việc báo thù, có thể kéo dài thời hạn."
Tiêu Lâu sáng bừng hai mắt: "Đúng vậy! Nam chính trong cuốn Bá tước Monte Cristo cũng phải mất nhiều năm, ngụy trang thân phận, trở về trả thù những người bên cạnh mình, từng bước tính toán rạch ròi món nợ năm xưa."
Quân tử báo thù mười năm chưa muộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!