Chương 31: Lá phong nhuốm máu (12) - Manh mối quan trọng

Buổi sáng có khá nhiều giáo viên trong văn phòng nên không tiện điều tra, hai người đành kiên nhẫn chờ đợi thời cơ.

Chẳng mấy chốc đã tới buổi trưa.

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang lại đi vào căn

-tin.

Hôm qua đã ăn hai bữa mì tôm liên tiếp, giờ nhìn thấy mì tôm là Tiêu Lâu khỏi muốn ăn. Ngu Hàn Giang thì vẫn rất thản nhiên lấy mì.

Bà chủ căn

-tin thấy bọn họ, tò mò hỏi: "Sao hai thầy giáo cứ ăn mì tôm mãi thế?"

Tiêu Lâu cười khổ nói: "Chúng tôi đều độc thân, đi dạy xa mà lại không muốn ra ngoài ăn, thôi thì đành giải quyết bằng mì ăn liền vậy."

Bà chủ tốt bụng nói: "Hai người có thể thử lẩu ăn liền này, ngày nào cũng ăn mì nuốt sao được."

Tiêu Lâu ngẩn ra: "Còn có món đó nữa sao?"

Bà chủ lấy một hộp ra, cười giới thiệu: "Lẩu dành cho người lười, dưới đáy có nguyên liệu hóa học tự nóng lên được, sau khi rót nước vào sẽ tự động sôi, bên trên có đồ ăn kèm, còn có rau dưa, thịt bò, nấu mười mấy phút là chín rồi."

Bình thường Tiêu Lâu rất ít khi ăn mấy món đồ ăn nhanh kiểu này, cũng không hề biết sự tồn tại của "Lẩu dành cho người lười". Nhưng nghe bà chủ nói vậy, anh bỗng thấy tò mò, hỏi: "Bao nhiêu thế?"

Bà chủ: "Hai suất 1,000 kim tệ."

Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn về phía Tiêu Lâu, sự mong chờ tràn đầy trong ánh mắt.

Tiêu Lâu sờ sờ 14 đồng kim tệ trong túi, cắn răng nói: "Vậy cho hai phần."

Anh thật sự không muốn ăn bữa mì ăn liền thứ ba nữa đâu.

Không quản việc nhà không biết củi gạo đắt, bọn họ có 17 đồng kim tệ, với tốc độ mỗi ngày tiêu hết hai đến ba đồng thế này thì... chỉ có thể trụ được năm ngày trong mật thất mà thôi.

Giờ đã là ngày thứ hai, bí mật trong rừng phong còn chưa điều tra được, chủ nhân đôi giày vẫn chưa biết là ai, bọn họ buộc phải tận dụng thời gian cho tốt, nếu cứ tiếp tục kéo dài thì bọn họ xác định ôm bụng đói mà phá án.

Chưa kể bọn họ không có chỗ tắm rửa, ngủ cũng phải tạm bợ nơi hành lang cứng đanh...

Thật sự càng nghĩ càng thấy tủi thân, thôi thì không nghĩ nữa, ít ra vẫn còn khá khẩm hơn những người khiêu chiến bị ném vào mật thất ác mộng nhiều.

Tiêu Lâu mua lẩu sau đó đi ra khỏi căn

-tin, mỉm cười nói với Ngu Hàn Giang: "Tôi chưa ăn lẩu này bao giờ, chúng ta quay về tòa nhà làm việc ăn đi, xin ít nước ấm, tiện thể lấy cớ lượn một vòng các phòng ban."

Trên hộp lẩu có nói rõ, ở phía dưới đáy có nguyên liệu hóa học, gặp nước sẽ tự sôi, vì vậy tốt nhất là thêm nước lã, nước uống chưa qua quá trình lọc cũng không sao, nhưng đồ ở tầng trên thì sẽ ăn trực tiếp, vì thế bắt buộc phải đổ nước nóng hoặc nước tinh khiết.

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang bê hai hộp lẩu lên tầng ba, hai người chia nhau hành động.

Giữa trưa là lúc văn phòng ít người nhất, có phòng còn không có ai, cũng chẳng khóa cửa.

Ngu Hàn Giang tới văn phòng bộ môn Ngữ văn trước, tìm được thời khóa biểu của cô giáo bước vào hôm đó trên bàn làm việc – cô giáo này họ Lâm, dạy Ngữ văn lớp 4 và 5 khối 12, cô ta không hề có giờ dạy vào tiết thứ tư sáng hôm qua.

Lúc đến văn phòng bộ môn Sinh học, có một cô giáo đang dọn sách bài tập bên trong, Ngu Hàn Giang đi vào văn phòng, nhanh chóng lướt qua mặt bàn, chú ý vào bàn của giáo viên dạy lớp 3, sau đó nhìn đến thời khóa biểu đặt trên bàn.

Cô giáo ở lại văn phòng nghi hoặc nhìn hắn: "Anh là?"

Ngu Hàn Giang nói: "Tôi là giáo viên khối 10, có thể xin chút nước nóng không? Tôi muốn đun lẩu."

Đối phương cười nói: "Được chứ, nước uống ở bên kia, anh tự lấy đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!