Chẳng mấy chốc Tạ Tinh Hà đã được đưa vào phòng thẩm vấn.
Cảnh sát hỏi thẳng: "Trong ba tiết thực hành Hóa vào các buổi chiều tuần trước, lớp các cậu học ở phòng thí nghiệm số ba phải không?"
Tạ Tinh Hà: "Đúng vậy."
Cảnh sát: "Tiết thực hành có học về phospho hữu cơ hay không? Giáo viên môn Hóa đã lấy một lọ thuốc làm mẫu cho cả lớp phải không?"
Tạ Tinh Hà bình tĩnh nói: "Đúng."
Cảnh sát: "Cậu là người kiểm tra thuốc cuối cùng, hơn nữa còn đặt lọ thuốc vào tủ đúng chứ?"
Tạ Tinh Hà trầm mặc một lát rồi nói: "Tôi là lớp trưởng, thực hành xong tôi có trách nhiệm kiểm tra dụng cụ và thuốc mẫu."
Cảnh sát: "Thuốc bị hao mất nửa bình, có phải cậu lấy đi không?"
Tạ Tinh Hà nhíu mày: "Không, khi tôi kiểm tra thì chai thuốc vẫn còn đầy."
Cảnh sát nhìn nhau, nhận thấy biểu cảm của Tạ Tinh Hà rất bình tĩnh không giống như đang nói dối, hơn nữa không nhìn ra được kẽ hở nào từ lời nói của cậu ta. Cảnh sát đành phải cho cậu ta về, sau đó mời giáo viên dạy Hóa vào.
Tần Vi Vi là người đang bị nghi ngờ nhiều nhất, khi vào phỏng vấn mặt cô vẫn mờ mịt không hiểu gì.
Cô ngồi xuống, nghi hoặc nói: "Các đồng chí cảnh sát muốn biết gì?"
Cảnh sát nói: "Chẳng phải hôm qua cô xin nghỉ sao? Nhưng khi kiểm tra camera theo dõi hôm qua thì lại thấy hình ảnh cô ở cổng trường, cô đến trường tầm khoảng 11 giờ 20 phút và rời đi vào 11 giờ 40."
Tiêu Lâu nghe đến đó bỗng ngẩn ra, sau đó lập tức tập trung nghe tiếp.
Tần Vi Vi giải thích: "Tôi xin nghỉ đưa cha tới bệnh viện nhưng lại phát hiện ra mình quên bảo hiểm y tế của cha ở trường, vì vậy mới bắt xe đến lấy."
Cảnh sát: "Nói cách khác, trong khoảng thời gian Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu tự sát thì cô thực sự đang ở trường."
Tần Vi Vi biến sắc, nói: "Đừng bảo các vị đang nghi ngờ tôi chứ?!"
Cảnh sát nghiêm nghị nói: "Mời cô trả lời câu hỏi, phối hợp điều tra."
Tần Vi Vi hít sâu, nói: "Đúng là tôi ở trường vào thời điểm đó, còn gọi cho thầy Thể dục hỏi tình hình học sinh một chút, anh ấy nói đang tổ chức cho lớp đấu bóng rổ. Tôi cũng không biết chuyện Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu, chỉ lấy bảo hiểm y tế rồi rời đi luôn."
Cảnh sát: "Tháng trước bảo vệ đã làm mất chìa khóa, cô là người nhặt được trả lại cho anh ta sao?"
Tần Vi Vi gật đầu: "Đúng vậy."
Cảnh sát: "Vậy cô hoàn toàn đủ khả năng đi đánh thêm một cái chìa khóa sân thượng đúng không?"
Sắc mặt Tần Vi Vi trở nên vô cùng khó coi, cô nói: "Ý của ông là gì? Tôi đánh chìa khóa sân thượng làm gì? Tôi nhặt được chìa khóa nhưng vì còn phải đi dạy nên để chìa trong phòng làm việc trước, dạy xong tiết đó mới trả lại cho bảo vệ, chưa biết chừng trong lúc đó có người cầm đi mất thì sao!"
Cảnh sát: "Cô là người mua lọ organophosphate này sao?"
Tần Vi Vi: "Đúng, tôi giảng cho học sinh về phospho hữu cơ và phospho vô cơ nên mua một lọ để bọn họ phân biệt được loại độc này, tránh cho bất cẩn sờ vào. Tôi còn giảng cho học sinh nghe về kiến thức cấp cứu khi trúng độc organophosphate v.v. Sao đột nhiên các vị lại hỏi câu này?"
Cảnh sát: "Trong máu của người chết có phát hiện organophosphate, trước khi nhảy lầu cô bé đã trúng độc, đồng thời lọ thuốc trong phòng thí nghiệm Hóa học bị vơi đi một nửa. Tạ Tinh Hà nói thời điểm cậu ta kiểm tra thì chai thuốc vẫn còn đầy, người duy nhất có thể thoải mái vào phòng thí nghiệm lấy thuốc chính là cô."
Mặt Tần Vi Vi trắng bệch: "Tôi không lấy."
Cảnh sát: "Cô Tần Vi Vi, cô bị tình nghi sát hại Ứng Tiểu Nhã, đây là lệnh bắt."
Tần Vi Vi tỏ vẻ không thể tin nổi: "Cảnh sát, các vị nhầm rồi! Tôi thật sự không hề trộm thuốc, cũng không đánh chìa khóa, tôi về trường chỉ để lấy bảo hiểm y tế cho cha thôi, cha tôi có thể làm chứng."
Cảnh sát: "Mời cô về cục cảnh sát để điều tra."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!