Mật thất 3 Cơ, ngày thứ hai.
Khi Tiêu Lâu tỉnh lại thì Ngu Hàn Giang đang đứng bên cửa sổ hành lang, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm không chuyển hướng về phía xa, nhíu mày như thể đang suy nghĩ điều gì đó.
Tiêu Lâu đi qua hỏi: "Ngu đội, có phát hiện gì mới sao?"
Ngu Hàn Giang chỉ về hướng rừng phong, nói: "Đêm hôm qua mưa rền gió dữ, bên kia có mấy cây phong bị gió quật đổ."
Tiêu Lâu nhìn theo ánh mắt của hắn, xa xa nơi rừng phong, rất nhiều lá phong trải trên nền đất sau cơn mưa, mặt đất như được trải một tấm thảm lá phong đỏ rực. Ở vị trí cuối rừng có mấy cây nhỏ mới trồng không lâu bị gió thổi đổ xuống đất. Bồn hoa dưới tòa nhà dạy học cũng đổ vỡ, rất nhiều chậu cây vỡ nát, cả khuôn viên trường chìm trong hỗn độn như thể mới gặp bão quét.
Sáu rưỡi sáng, mưa đã tạnh.
Lúc này đáng nhẽ hai người đã phải tới cổng trường rình, chắc chắn ngày mới sẽ có đầu mối mới, nhưng đêm qua bọn họ lẻn vào Thư hương lâu làm bảo vệ chú ý nên cửa đại sảnh Thư hương lâu đã bị khóa lại.
Đêm qua Tiêu Lâu ngủ không ngon, anh đau đầu day huyệt Thái Dương, nói: "Sắp đến giờ học rồi, chúng ta ra ngoài kiểu gì đây?"
Ngu Hàn Giang lại vẫn bình thản, chỉ tay về phía đường ống dẫn điều hòa ngoài cửa sổ: "Trèo ra."
Tiêu Lâu: "..."
Ngu Hàn Giang ở trong mật thất 3 Cơ mà không khác gì đang sinh tồn trong phòng quân Bích. Hắn quyết đoán mở cửa sổ, tung người nhảy xuống, hai tay bắt chuẩn xác vào đường ống của điều hòa, hai chân đạp lên bệ cửa sổ chỉ rộng khoảng 10cm, sau đó cứ thế nhảy xuống từng tầng từng tầng một.
Tim Tiêu Lâu như nhảy ra khỏi cổ họng.
Cao như vậy nếu giẫm hụt một bước thôi, ngã xuống là coi như xong đời!
Nhưng thực tế chứng minh Tiêu Lâu lo thừa, có vẻ Ngu Hàn Giang rất hay làm chuyện này – leo trèo, nhảy nhót, chẳng khác nào đã quá quen thuộc với tòa nhà, hắn nhanh chóng chọn được con đường nhanh nhất, vững chãi đáp xuống đất, ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Lâu.
Tiêu Lâu thò đầu ra nhìn, tất nhiên anh không dám giẫm lên bệ cửa sổ bò từ tầng năm xuống... anh còn chưa muốn liệt nửa người.
Ngu Hàn Giang ra dấu bảo anh "xuống lầu chờ tôi", sau đó bước nhanh về phía cổng Thư hương lâu.
Chẳng biết Ngu đội kiếm được thanh sắt ở đâu ra, dùng sức ép một chút đã mở được khóa cửa, Tiêu Lâu đợi bên trong, thấy Ngu đội mở cửa, không nhịn được mà nghĩ – cũng may Ngu Hàn Giang là cảnh sát, nếu hắn làm ăn trộm thì chắc chẳng ai ngăn được nhỉ?
Dường như Ngu Hàn Giang nhìn ra nghi ngờ của Tiêu Lâu, vừa khóa cửa lại như cũ vừa giải thích: "Năm đó khi tôi còn học trong trường cảnh sát, có một đàn anh đã dạy tôi kỹ thuật phá khóa, anh ta thích nghiên cứu mấy thứ này."
Tiêu Lâu gật đầu, không hỏi nhiều thêm, xoay người đi theo Ngu Hàn Giang ra cổng trường.
Bảy giờ, học sinh bắt đầu lác đác xuất hiện.
Hôm nay Tạ Tinh Hà đến rất sớm, hơn nữa kỳ quái là bên ngoài đồng phục của cậu ta có đeo một miếng khăn voan đen – khăn voan đen để tưởng niệm người chết, người mà cậu ta tưởng niệm hẳn chính là Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu hôm qua.
Nhìn đến đây Tiêu Lâu không khỏi nghi hoặc, xét từ lời khai của Tạ Tinh Hà thì quan hệ giữa cậu ta và Ứng Tiểu Nhã rất bình thường. Nhưng hôm nay cậu ta đeo khăn đen chứng tỏ cậu ta rất quan tâm đến cái chết của Ứng Tiểu Nhã.
Một lát sau, Dịch Như và Du Huy cũng tới, trên tay cũng đeo khăn đen.
Ba người gặp nhau ở cổng trường, im lặng ngẩn ra.
Du Huy cau mày tiến lên một bước, mắt nhìn vào cánh tay của Tạ Tinh Hà, nói: "Tạ Tinh Hà, mày đeo cái này làm gì? Tiểu Nhã nhà tao không cần mày phải truy điệu!"
Tạ Tinh Hà lạnh lùng nói: "Tôi biết thái độ thù địch của cậu dành cho tôi rất khó để hòa giải. Nhưng tôi cũng là bạn học ba năm với Tiểu Nhã, cái chết của cậu ấy... tôi cũng cảm thấy rất đau buồn."
Dường như Du Huy còn định nói thêm nhưng Dịch Như đã chen vào: "Hai cậu đừng cãi nhau nữa, muốn thành trò hề trước cổng trường hay sao?"
Hôm qua cảm xúc của Dịch Như rất tệ, cô khóc rất nhiều trước mặt cảnh sát, sau cả một đêm điều chỉnh lại tâm lý, cô đã trở lại bình thường. Chỉ có điều dưới vành mắt là quầng thâm đen sậm, vẻ mặt mỏi mệt chứng minh cô không hề nghỉ ngơi tốt.
Du Huy lạnh lùng bước về phía trước.
Ba người theo nhau vào Sùng văn lâu khối 12, cả đường trầm mặc không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!