Thầy chủ nhiệm lấy lại bình tĩnh, nhìn chằm chằm mọi người, đám học sinh lớp 3 chỉ có thể cúi đầu nghiêm túc làm bài.
Tất nhiên làm sao mà có thể bình tĩnh thản nhiên khi có một học sinh tử vong trong lớp, làm bài tập cùng lắm chỉ là làm màu, ngay cả lớp trưởng Tạ Tinh Hà, suốt cả một tiết cũng chỉ viết đúng một dòng trên vở bài tập.
Tiết thứ hai, tiết thứ ba, toàn bộ giáo viên đều cho tự học, phòng học yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Tuy ban lãnh đạo trường rất muốn phong tỏa thông tin, nhưng trường học lớn như thế, giáo viên đi qua suốt ngày, kiểu gì học sinh chẳng nhìn ra manh mối. Dần dần học sinh lớp khác cũng bắt đầu biết được chuyện Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu, đến tầm chiều sắp tan học, chuyện "nguyền rủa" cũng đã lan ra khắp trường, học sinh đi lại đều đang nói đến vấn đề này, càng truyền ra lại càng trở nên quái đản.
Tất cả mọi người đều nói có lẽ Tiểu Nhã bị oan hồn nguyền rủa, vì vậy mới nhảy lầu tự sát vào sinh nhật 18 tuổi của mình.
Giữa những câu bàn tán của học sinh, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang lọc ra được một vài thông tin rất quan trọng –
Thứ nhất, vị trí của cấp ba Phong Lâm đây từng là pháp trường tử hình phạm nhân bằng súng, vì vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều lời đồn như "oan hồn đòi mạng" hay "ngôi trường bị nguyền rủa".
Thứ hai, vào năm trường được xây dựng, tức là năm năm trước, cũng có học sinh nữ nhảy lầu tự sát vào sinh nhật 18 tuổi của mình, tình huống rất giống với trường hợp của Ứng Tiểu Nhã, điều này lại càng dễ khiến người ta tin vào lý do "Nguyền rủa đến chết".
Thứ ba, trong những năm gần đây, có người mất tích trong trường.
Hóa ra đây chính là sự thật về nguyền rủa, cả hai đều có chút bất ngờ.
Buổi chiều sau khi tan học, học sinh khối 10 và 11 rời đi trước, học sinh khối 12 vốn phải ở lại tự học thêm một tiết, nhưng vì lớp 3 xảy ra sự cố nên lãnh đạo trường cho phép toàn bộ học sinh khối 12 không cần tham gia giờ tự học, cho về sớm mai đi học bình thường.
Chẳng mấy chốc, ba tòa nhà dạy học đã chìm vào tĩnh lặng.
Giáo viên cũng đã rời đi, lao công thì dọn dẹp hành lang và WC, dần dần cả trường chỉ còn lại bảo vệ trực ban – cùng với Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang nấp ở góc chết tránh camera theo dõi.
Tiêu Lâu nhẹ giọng nói: "Oan hồn đòi mạng, nguyền rủa đến chết, Ngu đội cảm thấy có bí ẩn gì trong chuyện này?"
Ngu Hàn Giang khoanh tay trầm ngâm một lúc, nói: "Mật thất này không theo chủ đề thần bí tâm linh, không thể có thiết lập ác quỷ gϊếŧ người. Oan hồn đòi mạng hay lời nguyền tử vong cũng chỉ là bịa đặt thôi. Tôi nghĩ học sinh nữ nhảy lầu năm trường được xây, những người mất tích mấy năm gần đây, đều có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến cái chết của Ứng Tiểu Nhã – hoặc rất có thể đây là một vụ gϊếŧ người hàng loạt."
Tiêu Lâu cũng nghĩ như vậy.
Manh mối trong mật thất 3 Cơ quá phân tán, nhưng trên thực tế mỗi manh mối lại như một viên hồ lô, kiểu gì cũng sẽ có một cái que xâu chuỗi những viên hồ lô này lại, anh có cảm giác hai người cũng sắp điều tra được cái que đó rồi.
Trường học bị nguyền rủa, thế cho nên có người nhảy lầu, có người mất tích, tất cả đều là tin đồn vô căn cứ!
Ác quỷ đòi mạng?
Chẳng thà nói rằng trong trường đang có một tên hung thủ ẩn nấp còn đáng sợ hơn ác quỷ.
Tiêu Lâu hít sâu, siết tay lại, lạnh lùng nói: "Là hung thủ cố tình phát tán mấy truyền thuyết kinh dị như 'oan hồn lấy mạng' để che giấu tội trạng của mình nhỉ?"
Ngu Hàn Giang gật đầu nói: "Chuyện này chắc chắn có liên quan tới sự việc hồi trước. Cô gái nhảy lầu năm năm trước cũng không phải tự sát."
Lúc đó khi Tiêu Lâu tiến vào trung học Phong Lâm, anh đã đọc giới thiệu vắn tắt trên bia đá.
Cấp ba Phong Lâm được xây dựng vào năm năm trước, tốn rất nhiều tiền, ban quản lý thành phố cũng ủng hộ và rót rất nhiều vốn vào công trình trọng điểm này, sở giáo dục thành phố cũng điều rất nhiều giáo viên giỏi đến đây công tác.
Một trường học được đầu tư như vậy mà lại có học sinh nhảy lầu ngay trong năm xây xong, tất nhiên cán bộ nhà trường sẽ tìm cách đè ép dư luận, tối thiểu hóa ảnh hưởng của chuyện này. Truyền thuyết nguyền rủa chỉ là do đám học sinh thời đó truyền tai nhau, còn chắc chắn thành phố sẽ có lời giải thích xác đáng.
Tiêu Lâu nhìn về phía Ngu Hàn Giang, đối phương cũng đang nhìn anh, cả hai lên tiếng: "Phòng lưu trữ hồ sơ của trường?"
– điều tra chuyện năm năm về trước, chỉ có thể tới phòng lưu trữ.
Trời đã tối hẳn, đèn đường sáng lên.
Hai người bước nhẹ chân, một trước một sau tiến vào Thư hương lâu.
Thư hương lâu là một tòa nhà đặc biệt trong trường, với tạo hình kiến trúc giống như một trang sách để mở với diện tích rất lớn, cao năm tầng. Tòa nhà này không mở cửa vào cuối tuần nên Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang không thể vào thăm dò, nhưng hôm nay thì đã được mở cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!