Chẳng mấy chốc hiện trường nhảy lầu tự sát của Ứng Tiểu Nhã đã được rửa trôi sạch sẽ, các lớp khác cũng tan tiết như bình thường. Các bạn học sinh đói sắp ngất nối đuôi nhau ra khỏi tòa nhà dạy học mà mặt vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, túm năm tụm ba ghé vào thảo luận với nhau –
"Có chuyện gì thế nhỉ?"
"Hình như cái xe vừa lái ra khỏi trường kia là xe cảnh sát? Không lẽ cảnh sát đến sao?"
"Có phải lớp 3 có chuyện gì không? Tôi thấy tiết này bọn họ đi chơi bóng rổ, sau đó hình như Du Huy và Tạ Tinh Hà xông vào đánh nhau."
"Du Huy và Tạ Tinh Hà không hợp nhau nhỉ? Nghe bọn lớp 3 nói là hai tên này thường xuyên gây gổ."
"Lần thi tháng vừa rồi Tạ Tinh Hà lại xếp thứ nhất toàn khóa, không hiểu đầu nó làm bằng gì luôn."
"Toán khó như thế mà làm được điểm tối đa, Lý cũng được 295 điểm, quái vật thật sự!"
Cấp ba Phong Lâm là trường ngoại trú, trong trường không có học sinh ở lại.
Buổi sáng tan học lúc 12:00, buổi chiều 14:30 vào tiết, có tận hai tiếng rưỡi nghỉ trưa, phần lớn học sinh đều về nhà ăn cơm, cũng có một số ít ở xa thì đạp xe đạp lao nhanh ra khỏi cổng trường – hôm nay tự nhiên bị chủ nhiệm giữ lại trong lớp gần một tiếng đồng hồ chẳng hiểu vì sao, thời gian ăn cơm trưa cũng trở nên gấp gáp.
Chẳng mấy chốc, sau khi học sinh về hết, sân trường lại chìm trong yên tĩnh.
Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu nấp ở gần cổng trường, nghe ngóng học sinh đi lại bàn tán. Rõ ràng Du Huy và Tạ Tinh Hà là hai nhân vật khá nổi trong trường, thậm chí học sinh nào cũng biết chuyện quan hệ của hai người không tốt.
13:30
Du Huy, Tạ Tinh Hà lần lượt đi tới cổng trường.
Tạ Tinh Hà bước nhanh đuổi theo Du Huy, nói: "Chuyện của Tiểu Nhã, cậu đừng quá đau buồn..."
Du Huy quay đầu trợn trừng, tơ máu vằn vện trong mắt: "Mày bớt cái trò mèo khóc chuột giả từ bi ở đây đi! Nếu không phải lúc chơi bóng mày cố tình va vào tao thì Tiểu Nhã cũng không mất tích khỏi tầm mắt tao!"
Tạ Tinh Hà nhíu mày, hai tay buông bên hông siết lại thành nắm đấm: "Rất xin lỗi, tôi cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này."
Dịch Như đi bên cạnh hai người, hoàn toàn không đếm xỉa đến việc bọn họ cãi nhau.
Cô bé như mất hồn, gương mặt đờ đẫn dại cả ra, dáng đi tựa như người máy không có ý thức. Du Huy giữ cô lại, nói: "Tiểu Nhã rời đi cùng với cô, cô đã nói gì với con bé?"
Hiện tại cậu ta không khác gì chó điên, gặp ai cũng cắn. Dịch Như hoảng sợ đến tái nhợt cả mặt, nơm nớp nói: "Bạn ấy bảo mình đi mua đồ ăn, chưa nói gì khác cả... Mình không biết tại sao bạn ấy lại tự sát, vẻ mặt lúc đó của bạn ấy rất bình thường..."
Du Huy quát: "Im miệng! Con bé sẽ không tự sát, chắc chắn có nguyên nhân, có phải cô đẩy nó xuống lầu không?!"
Dịch Như hoảng sợ lui về phía sau mấy bước: "Du Huy, bạn nói bậy gì thế..."
Du Huy nói: "Cô thích thầm Tạ Tinh Hà, nhưng Tạ Tinh Hà lại thích Tiểu Nhã hơn, có phải cô ghen tị với con bé không?!"
Tạ Tinh Hà sầm mặt ngăn Du Huy lại: "Đủ rồi, cậu đừng có nói hươu nói vượn như thế. Quan hệ giữa Dịch Như và Tiểu Nhã tốt như vậy, sao có thể xảy ra chuyện như thế?! Chiều nay tốt nhất cậu xin nghỉ ở nhà mà điều chỉnh lại tâm lý đi, ổn định lại hẵng đi học."
Du Huy liếc xéo cậu ta một cái, đỏ mắt xoay người rời đi.
Tạ Tinh Hà nhìn Dịch Như đang nhăn nhó, nói: "Cậu cũng xin phép luôn đi, cố gắng nghỉ ngơi, tôi sẽ nói với thầy chủ nhiệm."
Dịch Như gật đầu: "Cảm ơn lớp trưởng..."
Ba người lần lượt rời khỏi trường. Vì từ sau khi tình tiết mật thất bắt đầu thì khu vực hoạt động của người khiêu chiến cũng bị giới hạn trong khuôn viên cấp ba Phong Lâm, không thể đuổi theo ra ngoài trường, Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang chỉ có thể xoay người trở lại.
Giờ nghỉ trưa, sân trường im ắng đến lạ.
Còn một tiếng nữa mới vào giờ học chiều, bụng của Tiêu Lâu cũng réo lên – anh bỗng nhớ ra từ sau khi vào thế giới thẻ bài anh vẫn chưa ăn gì, tối qua lại ngủ cả đêm ở chân cầu thang, hiện tại thật sự vừa mệt vừa đói.
Thấy Ngu Hàn Giang đang chau mày, dường như suy nghĩ điều gì đó, Tiêu Lâu đành nhắc nhở: "Ngu đội, hay là chúng ta ăn gì trước đã? Vụ án này không kết thúc trong hôm nay được đâu, nếu không ăn thì tối cũng chẳng còn sức mà đi thu thập chứng cớ nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!