Phương pháp sử dụng chính xác của Áo choàng tàng hình hẳn là hai người phải sử dụng hai thời điểm lệch nhau thì mới có thể thu được nhiều thông tin nhất có thể.
Ngu Hàn Giang mặc áo choàng, thần không biết quỷ không hay đi theo sát phía sau cảnh sát.
Cảnh sát tới trung tâm giám sát trước, đáng tiếc camera ở phòng học của lớp 3 khối 12 đã hỏng, thời điểm Ứng Tiểu Nhã gặp nạn là trong khoảng từ 11:30 đến 11:45, trong khoảng thời gian này camera chỉ ghi lại được Ứng Tiểu Nhã đi vào Sùng văn lâu khối 12, ngoài ra còn xuất hiện ở Hành tri lâu bên cạnh thông qua hành lang nối giữa hai tòa.
Sau khi xuất hiện ở góc rẽ Hành tri lâu, tất cả hành động sau đó của cô bé đều không quay lại được nữa.
Cảnh sát nhíu mày: "Camera của trường hỏng bao lâu rồi?"
Hiệu trưởng xấu hổ giải thích: "Hỏng từ năm ngoái rồi, vốn định đổi hết toàn bộ camera nhưng thành phố không duyệt chi phí..."
Sắc mặt cảnh sát trưởng rất khó coi, camera không có tác dụng, ông ta chỉ có thể tới văn phòng bên cạnh để điều tra học sinh lớp 3, nhóm đầu tiên bị thẩm vấn là ban cán bộ lớp gồm Du Huy và Tạ Tinh Hà.
Cảnh sát hỏi Du Huy: "Từ 11:30 đến 11:45 sáng nay cậu ở đâu?"
Du Huy: "Chơi bóng rổ, cả lớp chúng tôi đều ở sân bóng rổ."
Cảnh sát: "Cậu có quan hệ gì với Ứng Tiểu Nhã? Lúc đó có biết em ấy đi đâu không?"
Du Huy cau mày hỏi lại: "Có chuyện gì xảy ra với Tiểu Nhã sao? Tại sao cậu ấy lại vắng mặt khi gọi tên?"
Cảnh sát: "Cậu trả lời câu hỏi của chúng tôi trước đã."
Du Huy nhíu mày: "Các vị không nói cho tôi cậu ấy đang ở đâu thì tôi trả lời kiểu gì?!"
Rõ ràng thằng nhóc này đang trong thời kỳ phản nghịch, hoàn toàn không sợ cảnh sát, nhưng vẫn nhận ra cậu ta đang thực sự lo lắng cho Ứng Tiểu Nhã.
Hai cảnh sát nhìn nhau, nữ cảnh sát nhẹ nhàng nói: "Cô ấy nhảy lầu... đã tử vong."
Du Huy sửng sốt, sau khi hiểu ra ý của đối phương, gương mặt cậu ta bắt đầu méo mó, phát điên đứng bật dậy xoay người muốn đi ra ngoài: "Tiểu Nhã ở đâu? Tôi muốn đi gặp cậu ấy!"
Nữ cảnh sát vội kéo thiếu niên đang kích động lại: "Cậu bình tĩnh một chút trước đã!"
Du Huy bị kéo về chỗ ngồi, sau một lúc lâu ngồi yên mới bưng hai tay lên che mặt, vai run không ngừng.
Nữ cảnh sát không đành lòng, vỗ nhẹ lên vai cậu ta, nói: "Đừng quá xúc động, giờ chúng tôi cần phải nhanh chóng tìm ra nguyên nhân cái chết của Ứng Tiểu Nhã. Bạn học Du Huy, hi vọng cậu có thể phối hợp."
Đội trưởng đội cảnh sát lại thản nhiên nói: "Theo lời thầy giáo thì cậu và Ứng Tiểu Nhã yêu nhau, cậu còn thường xuyên tặng chocolate cho cô bé đúng không?"
Du Huy hồi phục lại tinh thần, hai tròng mắt đỏ lên, mãnh liệt như thú hoang bị thương, cậu ta lớn tiếng gào lên: "Yêu đương cái mẹ nhà các ông! Em ấy là em họ của tôi, dì tôi ở nước ngoài nên em ấy tạm thời sống nhờ nhà của tôi! Thầy giáo bị nhạy cảm quá đà hay gì? Thấy một đứa con trai thân với một đứa con gái thì mặc định là yêu nhau sao?! Đcm! Tôi quan tâm chăm sóc em ấy như em ruột mình thì có vấn đề gì hả?!"
Cảnh sát bị quát ngược lại mà giật mình, Ngu Hàn Giang cũng rất bất ngờ với câu trả lời này.
Có điều cẩn thận nghĩ lại thì khi Du Huy tặng quà cho Ứng Tiểu Nhã cũng từng nói "Quà sinh nhật anh mua", cậu ta tự xưng "Anh", hóa ra là vì thế – xem ra đây thật sự là hiểu lầm.
Vậy thì không lẽ người tặng thư tình là Tạ Tinh Hà? Hay là vụ án này vẫn còn người khác dính líu?
Ngu Hàn Giang vừa cau mày suy tư, vừa cẩn thận nghe ngóng cảnh sát đặt câu hỏi.
Cảnh sát tiếp tục nói: "Gần đây em gái của cậu có biểu hiện gì bất thường không?"
Du Huy trầm mặt nghĩ ngợi một chút, sau đó quay lại chỗ ngồi, nói: "Tuần trước bỗng nhiên em ấy mất hồn mất vía, tôi hỏi làm sao cũng không chịu nói, đi học thì đờ ra, trên đường về nhà có rất nhiều lần còn suýt vấp ngã."
Cảnh sát lấy thư tình từ trong cặp của Ứng Tiểu Nhã ra đưa cho cậu ta: "Có biết ai gửi không?"
Du Huy nhíu mày: "Không biết. Em gái tôi rất xinh, bình thường cũng có nhiều người nhét thư tình vào cặp con bé. Nếu biết là ai thì tôi đã đánh vỡ mặt thằng đó từ lâu rồi! Lũ ruồi nhặng phiền thật sự, còn lén nhét đồ ăn vào cặp con bé, tôi vứt hết!"
Rõ ràng Du Huy đang rất tức giận, gần như có thể bộc phát bất cứ lúc nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!