Người phát ra tiếng thét chói tai là cô bạn Dịch Như ngồi cùng bàn.
Ứng Tiểu Nhã rơi từ trên mái nhà xuống lại rơi thẳng vào chân cô nàng.
Khi bảo vệ đuổi tới thì Dịch Như đang run lẩy bẩy, sự hoảng sợ bao trùm trong mắt cô, nước mắt không khống chế nổi, tuôn trào không ngừng như vòi nước.
Bảo vệ đờ ra một lát, rốt cuộc tổ trưởng tổ bảo vệ cũng phản ứng được, lập tức nói: "Hai người bảo vệ hiện trường, đừng để ai đến gần, tôi sẽ đi tìm hiệu trưởng. Tiểu Lưu, cậu mau đi báo cảnh sát!"
Cậu bảo vệ tên "Tiểu Lưu" lập tức đi gọi điện báo cảnh sát.
Ngu Hàn Giang: "..."
Vậy mà có cả "báo cảnh sát" luôn? Nếu như đang là thế giới thật, Ngu Hàn Giang sẽ trực tiếp cầm thẻ cảnh sát của mình tới hiện trường điều tra, đáng tiếc giờ đang ở trong thế giới mật thất, hắn không thể lộ diện, thậm chí còn phải tránh né bảo vệ.
Tiêu Lâu nghe vậy cũng rất nghi hoặc, anh nhìn về phía Ngu Hàn Giang, nhẹ giọng hỏi: "Báo cảnh sát? Thế giới trong mật thất cũng có cảnh sát sao?"
Ngu Hàn Giang nghiêm túc nói: "Khi trường học có người chết thì cách xử lý thông thường đầu tiên sẽ là báo cảnh sát, tình tiết câu chuyện coi như cũng hợp lý. Có điều, rốt cuộc cảnh sát ở thế giới thẻ bài sẽ giúp chúng ta tìm lời giải hay là cố tình tạo khó khăn thì vẫn chưa biết được."
Tiêu Lâu phỏng đoán: "Chắc hẳn là sẽ trợ giúp chúng ta chứ? Dù sao đây mới là mật thất cấp C, nếu ngay đến cả cảnh sát cũng nói dối chúng ta thì nếu gặp những người khiêu chiến không biết điều tra thì sẽ không thể thoát khỏi đây."
"Cũng có lý." Ngu Hàn Giang trầm mặc vài giây, ngẩng đầu nhìn lên sân thượng, ghé vào bên tai Tiêu Lâu thấp giọng nói: "Trước khi cảnh sát tới nơi tôi sẽ lên sân thượng kiểm tra một chút xem có manh mối gì không. Thầy Tiêu ở nguyên đây, lát nữa mặc Áo choàng tàng hình tới kiểm tra nguyên nhân tử vong của Ứng Tiểu Nhã một chút, anh là chuyên gia trong lĩnh vực này rồi."
Tiêu Lâu gật đầu: "Được."
Ngu Hàn Giang dặn dò: "Áo choàng tàng hình chỉ có tác dụng trong 30 phút, chú ý thời gian, cẩn thận đừng để bảo vệ bên ngoài phát hiện."
Tiêu Lâu: "Tôi hiểu, anh cũng cẩn thận."
Hai người liếc nhìn nhau, rất ăn ý chia ra hành động.
Ngu Hàn Giang nhanh nhẹn lắc mình tiến vào tòa nhà dạy học khối 12, tránh camera rồi lên thẳng tầng bốn, đi qua hành lang nối giữa các tòa để đến Hành tri lâu, sau đó mới leo thang lên sân thượng tầng bảy.
Vị trí mà Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu là dưới Hành tri lâu, bởi vì mặt đất ở đây toàn dùng xi
-măng cứng, hơn nữa còn cao tận bảy tầng nên chỉ cần đầu đập xuống đất thì chắc chắn sẽ tử vong tại chỗ.
Ngu Hàn Giang leo lên đến tầng bảy – quả nhiên thấy cửa sân thượng đang mở.
Hắn nhớ rõ hôm qua khi đi thăm dò bố cục Hành tri lâu với Tiêu Lâu thì cánh cửa này đã bị khóa. Vì ngăn không cho học sinh và giáo viên lên sân thượng rồi xảy ra những tai nạn ngoài ý muốn nên bình thường trường luôn khóa cửa sân thượng – nhưng hiện tại cửa đang không hề khóa, rõ ràng có người đã cố tình mở ra.
Ứng Tiểu Nhã là một học sinh, không thể có được chìa khóa mở cửa sân thượng.
Người mở cánh cửa này chắc chắn có liên quan tới vụ án.
Ngu Hàn Giang bước nhanh ra ngoài sân thượng.
Ngày hôm qua có mưa, mặt đất trên sân vẫn còn chút ẩm ướt, cũng chính vì vậy mà ở những nơi ướt sẽ để lại rõ dấu chân. Lúc này vừa đúng có một chuỗi dấu chân trên sân thượng, size khoảng 37, cùng cỡ chân với Ứng Tiểu Nhã, bước chân có vẻ hỗn loạn như thể lảo đảo chạy tới.
Dấu chân biến mất ở rào chắn, nhảy từ đây xuống sẽ rơi đúng vào vị trí của thi thể Ứng Tiểu Nhã.
Nhìn ngoài mặt thì dấu chân này chỉ thuộc về mình Ứng Tiểu Nhã, tại hiện trường không có dấu vết tồn tại của người thứ hai.
Nhưng dấu chân không phải tiêu chuẩn phán đoán duy nhất – Ngu Hàn Giang thường xuyên điều tra phá án, dấu chân là thứ rất dễ ngụy tạo. Ví dụ như có người đi đôi giày cùng size với Ứng Tiểu Nhã hoặc trực tiếp kiễng đầu ngón chân để giẫm lên những dấu vết Ứng Tiểu Nhã để lại, tạo thành vết chân trùng lên nhau – hai loại tình huống này đều chứng tỏ việc "hiện trường chỉ có dấu chân của Ứng Tiểu Nhã" là giả mạo.
Sân thượng ẩm ướt không giống khi trời tuyết, không thể phán đoán được dấu chân giẫm xuống nông sâu thế nào, vì vậy tạm coi như hiện trường chỉ có dấu chân của một người, nhưng cũng không thể loại bỏ hoàn toàn khả năng có người thứ hai tồn tại.
Ngu Hàn Giang nhìn kỹ vị trí mà Ứng Tiểu Nhã nhảy lầu – có một mảnh quần áo kẹt lại, giống y hệt với chiếc khăn quàng trên cổ Ứng Tiểu Nhã.
Đúng lúc này, tiếng đập cửa dồn dập bỗng truyền từ tầng dưới lên, theo đó là giọng nói hơi hoảng hốt của đội trưởng đội bảo vệ: "Hiệu, hiệu trưởng, lớp 3 khối 12 có học sinh nhảy lầu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!