Tiêu Lâu giả vờ thành giáo viên mới tới, đi theo đám học sinh lớp 3 vào sân thể dục.
Anh đi vòng quanh sân một cách rất thản nhiên, nhìn qua thì giống như giáo viên mới đang tham quan trường, trên thực tế anh luôn đặt sự chú ý lên đám học sinh lớp 3 này, đặc biệt là bốn học sinh đã được nêu tên gồm Ứng Tiểu Nhã, Tạ Tinh Hà, Du Huy và Dịch Như.
Án mạng vẫn chưa xảy ra, trước mắt vẫn chưa thể biết những học sinh này sẽ đảm nhận vai diễn gì trong câu chuyện. Bọn họ cũng có thể trở thành nạn nhân, cũng có thể chính là hung thủ, nhân chứng, hoặc người nắm giữ bằng chứng quan trọng.
Vì vậy, không thể bỏ qua bất cứ thông tin nào.
Học sinh lớp 3 bắt đầu chạy bộ quanh sân thể dục dưới sự giám sát của giáo viên chủ nhiệm.
Sắc mặt của lớp trưởng Tạ Tinh Hà cứng đơ. Nhìn từ tiết Anh văn vừa rồi có thể đoán được Tạ Tinh Hà là một học sinh xuất sắc có thành tích nổi bật được giáo viên yêu quý. Làm lớp trưởng cũng khá trách nhiệm. Ngoại hình của cậu ta nhã nhặn, dáng người gầy, mặc một chiếc sơ mi trắng bên trong đồng phục trường trông rất ra dáng trí thức đeo kính, cực kỳ hợp với hình tượng "học bá".
Du Huy thì hoàn toàn ngược lại, ngoại hình anh tuấn, vóc người cao to, hẳn là kết quả của việc luyện tập hàng ngày. Cậu ta đi một đôi giày bóng rổ hàng hiệu nhìn rất chuyên nghiệp, có vẻ rất thích môn thể thao này, là dạng con trai thể dục thể thao rất được đám con gái trong trường yêu thích.
Ứng Tiểu Nhã là một cô bé nhỏ nhắn thanh tú, thành tích thì hơi kém.
Bạn cùng bàn Dịch Như của cô lại là một cô bé mập nhan sắc bình thường.
Tiêu Lâu quan sát kỹ lưỡng tương tác giữa bốn người với nhau, chẳng mấy chốc anh đã nhận ra quan hệ giữa Ứng Tiểu Nhã và Du Huy không bình thường, Du Huy luôn như có như không che chở cho Ứng Tiểu Nhã, còn lén đưa một thanh chocolate cho Ứng Tiểu Nhã, màn này không thoát được khỏi ánh mắt của Tiêu Lâu.
Dịch Như thì có vẻ hứng thú với cậu lớp trưởng lạnh lùng kia, trong khi chạy bộ rất nhiều lần nhìn về góc nghiêng của Tạ Tinh Hà chạy trước.
Còn về Tạ Tinh Hà, từ nãy đến giờ luôn bày cái mặt khó ở ra, rõ ràng thành tích học tập rất tốt nhưng lại phải chịu phạt cùng mọi người, chắc hẳn đang rất buồn bực.
Sau khi chạy mười vòng liên tục, thầy chủ nhiệm cho mọi người nghỉ ngơi rồi nói: "Du Huy, nghỉ mười phút xong chạy tiếp! Ứng Tiểu Nhã, em theo tôi tới văn phòng."
Ông ta gọi một mình Ứng Tiểu Nhã đến văn phòng, Tiêu Lâu lập tức cảnh giác đi theo.
Tiêu Lâu đã thuộc lòng bố cục trường học, tòa nhà hành chính và ba tòa nhà dạy học đều có hành lang nối các tầng với nhau, thầy chủ nhiệm đi vào tòa nhà dạy học khối 12 gần nhất, lên đến tầng ba thì băng qua hành lang nối giữa các tòa nhà để đến văn phòng bộ môn Văn ở cuối góc rẽ.
Văn phòng vừa lúc không có ai, im ắng đến lạ kỳ. Vì vậy giọng nói bên trong truyền vào tai Tiêu Lâu không sót một chữ.
Thầy chủ nhiệm thở dài, nói: "Tiểu Nhã, thành tích thi tháng này của em đứng bét cả khối, Anh 15 điểm, Văn 20 điểm, Lý 10 điểm, Toán... vậy mà em lại ăn trứng ngỗng à!"
Tiêu Lâu: "..."
Thành tích của cô bé này thảm thật sự.
Ứng Tiểu Nhã cúi đầu, cắn môi, hai tay xoắn lấy nhau.
Thầy chủ nhiệm nói tiếp: "Tạ Tinh Hà đạt được tối đa 150 điểm Toán, trong khi em cộng tổng tất cả các môn vào mới chỉ có 50 điểm, chỉ bằng số lẻ điểm một môn của bạn ấy. Em nói tôi nghe, rốt cuộc em đã làm cái gì trong khoảng thời gian này vậy?"
Ứng Tiểu Nhã không nói lời nào.
Thầy chủ nhiệm gõ bàn, giọng nói cũng trở nên nghiêm khắc: "Có phải bận yêu đương với Du Huy không?!"
Sắc mặt của Ứng Tiểu Nhã bỗng trở nên tái nhợt, cô siết chặt ngón tay, run rẩy nói: "Không ạ! Thầy ơi, em với Du Huy chỉ là bạn, bạn tốt, thật đấy ạ, thầy phải tin em..."
Thầy chủ nhiệm lạnh lùng nhìn cô: "Giáo viên là người từng trải, em nghĩ tôi không nhìn ra được hay sao? Ngày nào thằng nhóc Du Huy đó cũng tặng em chocolate, đến chiều tan học thì chờ em về nhà, rất nhiều người trong lớp nhìn thấy, còn bảo chẳng biết em với nó đêm hôm gọi nhau ra cổng trường nói chuyện gì."
Ứng Tiểu Nhã muốn phủ nhận, nhưng thầy chủ nhiệm trực tiếp cắt lời cô: "Không cần giải thích. Hiện tại em còn đang tuổi thanh xuân hồ đồ, thích một người là chuyện rất bình thường. Có điều em đã lên lớp 12 rồi, điều quan trọng nhất trước mắt vẫn là việc học."
"Thành tích các môn văn hóa của Du Huy không tốt, cậu ta cũng nói sẽ đăng ký vào trường thể dục thể thao, em cố gắng học hành cho tử tế trước rồi thi vào trường nào cùng thành phố với cậu ta, sau này yêu đương cũng chưa muộn, đúng chưa? Đừng vì việc này mà làm ảnh hưởng tương lai của mình!"
Thầy chủ nhiệm rất biết ý, chỉ khuyên nhủ với những học sinh yêu sớm chứ không chửi bới thóa mạ thẳng mặt.
Ông lấy một tờ phiếu điểm ra, nói: "Tháng trước em được tổng 350 điểm, xếp trung bình trong lớp, em luôn học tập rất cố gắng và nghiêm túc, tôi vốn tưởng tháng này em có thể tiến bộ hơn, không ngờ được thành tích của em lại tuột dốc thê thảm – từ 350 xuống còn 50 điểm!" Ông ta giơ bảng điểm ra trước mặt Ứng Tiểu Nhã, bất lực nhìn cô bé, "Em nói tôi nghe xem, có phải việc yêu đương đã ảnh hưởng đến em quá nhiều không?"
Hai tay Ứng Tiểu Nhã gần như bị siết đến tê liệt, dường như cô bé rất xoắn xuýt, mãi một lúc lâu sau mới thỏ thẻ: "Thầy ơi không phải như thầy nghĩ đâu, thành tích đợt này của em tuột dốc thực ra là vì..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!