Chương 22: Lá phong nhuốm máu (3) Untitled Part 22

Tiêu Lâu và Ngu Hàn Giang bước nhẹ theo sau Ứng Tiểu Nhã, lén tiến vào Sùng văn lâu khối 12.

7:40, các lớp đã vào tiết đầu, thỉnh thoảng tiếng đọc bài lại truyền ra từ tòa nhà dạy học. Ứng Tiểu Nhã chạy thẳng tới lớp 3 tầng ba, cô dừng bước trước cửa phòng học, hít sâu nhiều lần như thể đang do dự không biết có nên vào hay không.

Nhìn gần thì ngoại hình của Ứng Tiểu Nhã rất ổn, da trắng, ngũ quan thanh thoát, đôi mắt to tròn không lẫn với ai được. Cô bé rất gầy, mái tóc cắt ngắn qua tai làm nổi bật lên đường nét tinh tế của khuôn mặt, hoàn toàn phù hợp với nhan sắc của một nữ chính trong mấy phim thần tượng vườn trường.

Cô đắn đo một hồi ngoài cửa rồi mới cắn môi lên tiếng: "Báo cáo!"

Cửa phòng học bị mở ra, một cô giáo trẻ tuổi mặc âu phục sở hữu mái tóc thẳng dài lạnh lùng nói: "Ứng Tiểu Nhã, có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Tuần trước tôi đã nói hôm nay sẽ có buổi chính tả về từ đơn, giờ kiểm tra xong rồi em mới đến lớp à?"

Rất nhiều ánh mắt trong phòng hướng ra phía cửa, Ứng Tiểu Nhã đỏ bừng hết mặt mày, cúi đầu nói: "Em xin, xin lỗi..."

Cô giáo cau mày cho cô bé vào, Ứng Tiểu Nhã vội vàng chạy về chỗ của mình, trong khi chạy còn va vào bàn làm rơi chiếc hộp bút sắt của một cậu trai, tiếng rơi phá tan sự yên tĩnh trong lớp học, bút mực, tẩy, thước kẻ rơi loảng xoảng xuống đất. Ứng Tiểu Nhã vội vàng ngồi thụp xuống nhặt giúp cậu ta, nhỏ giọng nói: "Thật sự xin lỗi lớp trưởng, mình không cố ý đâu..."

Cậu trai kia không thay đổi sắc mặt, cúi người nhặt hết đồ dùng học tập của mình lên rồi thản nhiên nói: "Không sao."

Cuối cùng, Ứng Tiểu Nhã cũng về tới chỗ ngồi của mình.

Lớp 3 khối 12 có sĩ số 40 người, hai người ngồi một bàn, chỗ ngồi của Ứng Tiểu Nhã là hàng thứ năm dựa vào cửa hông của phòng học, ngồi cùng bàn với cô là một cô bé buộc tóc đuôi ngựa hơi mập, cô bé hỏi: "Không sao chứ?"

Ứng Tiểu Nhã lắc đầu, vòng từ phía sau bạn cùng bàn tới chỗ của mình rồi ngồi xuống, nhanh nhẹn lấy sách giáo khoa Tiếng Anh từ trong túi ra.

Cô giáo đóng cửa phòng học lại, Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu đứng sau cánh cửa, tiếp tục quan sát qua ô cửa sổ.

Một cô bé ngồi gần cửa sau tinh mắt nhìn thấy bọn họ, cô liếc Tiêu Lâu một cái, nhỏ giọng với bạn cùng bàn: "Hai người kia là ai thế?" "Chắc là quản lý của trường tới kiểm tra kỷ luật của lớp." "Trước giờ chưa thấy mặt, mới tới hả? Nhìn đẹp trai ghê." "Siêu đẹp trai ấy chứ... Á, cô giáo nhìn đấy, đừng nói nữa."

Ngu Hàn Giang và Tiêu Lâu liếc nhau, thật sự dở khóc dở cười.

Trong mật thất 3 Cơ này, chỉ khi bị bảo vệ bắt gặp thì mới bị đuổi ra khỏi trường, nếu thầy giáo và các học sinh nhìn thấy thì sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn. Ngu Hàn Giang tiến tới ghé lại bên tai Tiêu Lâu, nhỏ giọng nói: "Thầy Tiêu, việc chúng ta giả mạo giáo viên thế này có ổn không đó?"

Tiêu Lâu cũng nhẹ giọng nói: "Hẳn là không sao. Trường này có tới hơn 300 giáo viên, chắc chắn học sinh không thể biết hết được."

Ngu Hàn Giang gật đầu, kéo Tiêu Lâu lùi về phía sau một bước.

Hai người đứng đúng ở góc chết tầng ba, không phải lo bị bảo vệ thấy. Hơn nữa hiện tại các lớp đều đang trong tiết một, hành lang vô cùng yên tĩnh, có thể nghe thấy rõ từng âm thanh trong phòng học. Ngu Hàn Giang chọn vị trí đứng có thể dễ dàng nhìn thấy Ứng Tiểu Nhã qua cửa sổ.

Trong phòng học, sau vụ đi muộn của Ứng Tiểu Nhã, cô giáo dạy Anh văn lại tiếp tục giảng bài.

Cô đưa bài kiểm tra môn Anh của tháng cho một người đại diện để phát cho cả lớp.

Ngay khoảnh khắc nhận được bài thi, gương mặt Ứng Tiểu Nhã lập tức trắng bệch không còn giọt máu.

Cô giáo tiếng Anh nhìn cô, lạnh lùng nói: "Trong lần kiểm tra tháng này, lớp chúng ta có một bạn học chỉ được 15 điểm! Điểm tối đa 150, dù nhắm mắt khoanh bừa A B C D thì cũng không kém thế được!"

Cả phòng học lặng ngắt như tờ, Ứng Tiểu Nhã gần như đã cúi gằm xuống tận mặt bàn.

Cô giáo tiếng Anh trực tiếp gọi tên: "Ứng Tiểu Nhã."

Cô bé cứng đờ người đứng dậy.

Cô giáo tiếng Anh: "Dòng họ nhà tôi có thể đã bị nguyền rủa – câu này dịch ra như thế nào?"

Ứng Tiểu Nhã nhỏ giọng nói: "My family is..."

Rõ ràng cô bé đã quên từ, lắp bắp mãi vẫn không thể nói nốt đoạn sau.

Cô giáo tiếng Anh nhíu mày, quay đầu nhìn về phía cậu trai ngồi hàng thứ ba dãy bên trong, nói: "Tạ Tinh Hà, em nói đi."

Cậu trai vừa bị Ứng Tiểu Nhã làm rơi hộp bút khi nãy đứng lên, thân hình cao lớn, mặt mày lạnh lùng, cậu đẩy chiếc gọng kính bạc một chút, thản nhiên nhìn cô giáo, nói vô cùng rành mạch: "Maybe there is a curse on my family."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!