Hành tri lâu là tòa hành chính của trường.
Cuối hành lang phía Đông tầng một là phòng an ninh, hai người cố hết sức bước thật nhẹ nhàng, Tiêu Lâu nhìn từ cửa sổ vào trong quả nhiên thấy đúng như lời Ngu Hàn Giang nói, có một bảo vệ trực ca đang ngủ gục trên bàn, trong màn hình lớn trước mặt anh ta có rất nhiều ô vuông nhỏ, bên trong là hình ảnh thu về từ camera rải khắp trường, trong đó có vài ô màu đen, chính là những góc chết không thể theo dõi mà Ngu Hàn Giang xác nhận sau khi kiểm tra những chiếc camera bị hỏng.
Tiến vào trong Hành tri lâu, chỉ có một camera ở góc cầu thang, hành lang và bên trong văn phòng đều không lắp đặt.
Hai người nhìn nhau, tiếp tục tiến về phía trước.
Ngoại trừ phòng an ninh thì những phòng khác đều là văn phòng của các giáo viên.
Tầng một là văn phòng của giáo viên khối 10, phân biệt bằng chữ viết trên những tấm bảng hình lá phong màu đỏ treo bên ngoài, giáo viên dạy chín bộ môn đều có một phòng làm việc riêng, bao gồm Chính trị, Lịch sử, Địa lý, Vật lý, Hóa học, Sinh học, Toán học, Ngữ văn, Ngoại ngữ.
Tầng hai và tầng ba lần lượt là văn phòng của giáo viên khối 11 và 12, bố cục giống nhau như đúc.
Bắt đầu từ tầng bốn là những văn phòng bộ môn khác như Thể dục, Âm nhạc, Mỹ thuật, Tin học v.v.
Tầng năm là những phòng chức năng như ban hậu cần của trường, phòng sinh hoạt chung, phòng trưng bày giải thưởng, phòng hỗ trợ tâm lý v.v.
Tầng sáu là đoàn ủy, hội học sinh, phòng hiệu phó, hiệu trưởng và ban lãnh đạo.
Tầng bảy chỉ có một trung tâm hội nghị duy nhất với sức chứa lên tới vài trăm người.
Tiêu Lâu làm việc ở trường đại học, anh đã quá quen với bố cục của những tòa nhà đa chức năng kiểu này. Chỉ nhìn qua một lần, anh đã ghi nhớ hết trong đầu, sau đó vẽ lại toàn bộ những văn phòng trong tòa nhà lên cuốn vở của Ngu Hàn Giang.
Hai người tra xét khắp Hành tri lâu một cách cẩn thận, ngay cả WC và phòng nước uống tự phục vụ cũng đều kiểm tra một lần.
Sau khi lục soát hết toàn bộ Hành tri lâu, Ngu Hàn Giang lại dẫn Tiêu Lâu đi điều tra ba tòa nhà dạy học để làm quen với tất cả những con đường để tiện di chuyển và chạy trốn.
Khối 10 chưa chia ban, tổng cộng có 22 lớp, nhìn từ số lượng ghế ngồi thì có thể áng chừng sĩ số lớp rơi vào khoảng 40 người. Bắt đầu từ khối 11 sẽ được chia ban, ban Xã hội có sáu lớp, ban Tự nhiên có 16 lớp.
Hai người đi qua một dãy lớp học, sau đó vẽ lại bố cục tất cả các lớp, nhà vệ sinh, hành lang của tòa nhà vào vở.
Thư viện và sân vận động không mở cửa cuối tuần nên tạm thời chưa vào được, đành phải đợi sau này có cơ hội sẽ điều tra.
Khi hai người đi khắp sân trường thì trời cũng ngả hoàng hôn.
Đứng nơi hành lang tầng bốn của tòa Sùng văn lâu khối 12, vừa vặn có thể nhìn bao quát toàn trường.
Ánh nắng chiều tựa như ngọn lửa đốt cháy không trung, lá phong nhuộm màu máu vẫn bay lả tả không ngừng, tất cả đều như đang đắp nặn thêm cho bầu không khí ngày càng trở nên kỳ lạ của ngôi trường này.
Gió mát thổi tới phía trước mang hương thơm từ bồn hoa dưới tầng lên mũi.
Thấy Ngu Hàn Giang nhíu mày trầm tư, Tiêu Lâu nhẹ giọng hỏi: "Ngu đội, từ kinh nghiệm của anh thì trong thế giới thật, tỉ lệ có án gϊếŧ người xuất hiện trong trường học không cao lắm phải không?"
Ngu Hàn Giang gật đầu: "Hiện tại học sinh trung học bận phát điên, sau khi về nhà còn chẳng đủ thời gian làm bài, hơn nữa nhà cũng quản lý chặt lắm, mặc dù trong lúc đi học có xảy ra mâu thuẫn thì cũng rất ít khi bị đẩy đến mức gϊếŧ người. Tất nhiên cũng có trường hợp phạm nhân gây án là trẻ chưa thành niên có tâm lý vặn vẹo."
Ở mật thất 2 Cơ trước đó, bác sĩ ngoại khoa Triệu Sâm còn có double kill, moi tim rồi còn mang xác em họ đi, đặt vợ lên giường trải đầy hoa hồng để tạo thành tiêu bản xác chết. Ngay vụ án đầu tiên đã máu me như vậy, dường như đang ám chỉ với người khiêu chiến rằng hung thủ trong thế giới thẻ bài biếи ŧɦái hơn những gì bọn họ nghĩ rất nhiều.
Vì vậy tội phạm tâm lý biếи ŧɦái gϊếŧ người trong trường học của thế giới thẻ bài cũng có khả năng lớn sẽ xuất hiện.
Tiêu Lâu hít sâu, nói đùa: "Chẳng biết học sinh cấp ba ở thế giới thẻ bài có cần phải thi đại học không nhỉ?"
Ngu Hàn Giang vốn đang nhíu chặt mày nhưng nhờ câu nói đùa này của anh mà giãn ra, hắn nói: "Nơi này cũng giống với trong thế giới thực mà thôi, ngay cả các môn học như Chính trị, Sử, Địa, Lý, Hóa, Sinh, Toán, Văn, Ngoại ngữ cũng y hệt."
Tiêu Lâu dựa vào lan can, ngắm nhìn rừng phong xa xa, nói: "Đúng nhỉ. Tôi còn tưởng môn học của bọn họ sẽ kiểu như phân loại thẻ bài hay chiến đấu bằng thẻ bài gì đó."
Ngu Hàn Giang quay đầu nhìn anh: "Còn chưa biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, sao anh chẳng căng thẳng gì hết vậy?"
Tiêu Lâu mỉm cười: "Chẳng phải là vì có chuyên gia trinh sát hình sự ở đây sao? Tôi có gì mà phải căng thẳng chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!