Chương 20: Lá phong nhuốm máu (1)

Sau khi quyết định sẽ lựa chọn mật thất bài Cơ, Tiêu Lâu hỏi người gác cửa: "Hai phòng 3 Cơ và 4 Cơ này chỉ cần vượt qua một trong hai là có thể mở khóa mật thất cấp cao hơn hay là cần phải vượt qua cả hai, chẳng qua có thể lựa chọn thứ tự thôi?"

Át Nhép nói: "Cơ, Rô, Bích, Nhép, chỉ cần qua được một phòng cấp C là có thể mở khóa giai đoạn cấp B tiếp theo." Nhưng ngay sau đó cậu ta lại nhắc thêm, "Có điều tôi khuyến khích mấy người khiêu chiến toàn bộ, vì mấy phòng cấp C còn khá đơn giản, dễ đạt được điều kiện "vượt ải hoàn hảo", có thể bốc được nhiều thẻ hiếm hơn."

Tiêu Lâu đã sớm biết chuyện này.

Anh vượt ải hoàn hảo cả ba phòng 2 Cơ, 2 Rô và 2 Bích, lần lượt rút được ba tấm thẻ "Đào Uyên Minh", "Compa" và "Thủ lĩnh zombie", tấm nào cũng rất mạnh. Sau đó Ngu Hàn Giang lại bốc được hai tấm thẻ vũ khí và trang bị, thẻ bài trong thế giới này phong phú hơn anh nghĩ rất nhiều.

Mật thất cấp thấp còn khá đơn giản, vượt ải hoàn hảo có thể rút được thẻ hiếm, có xác suất rất lớn sẽ lấy được thẻ tốt, đây cũng là ưu ái cho người mới chơi của thế giới thẻ bài này. Sau này vào những mật thất đoàn đội, vượt qua được đã may lắm rồi chứ đừng nghĩ đến chuyện qua được một cách hoàn hảo.

Ngu Hàn Giang cũng nghĩ tương tự, hắn nhìn về phía Tiêu Lâu, đề nghị: "Nếu có thể vượt qua được hết thì chúng ta tốt nhất đừng nhảy cóc, nhân cơ hội giờ mật thất còn chưa quá khó thì lấy nhiều thẻ một chút."

Tiêu Lâu đồng ý, gật đầu nói: "Vào 3 Cơ hay 4 Cơ, Ngu đội quyết định đi."

Ngu Hàn Giang cũng không từ chối, quyết đoán vươn tay rút lấy lá bài "3 Cơ" trên tường.

Người gác cửa: "Mật thất 3 Cơ [Lá phong nhuốm máu] đang mở ra, hai vị hãy chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược 10, 9, 8..."

Giọng nói của thiếu niên nhỏ dần, khi cậu ta đếm tới "5" thì trước mắt Tiêu Lâu đột nhiên tối sầm, thêm vài giây nữa mới sáng trở lại.

Tiêu Lâu khẽ hé mắt, cố gắng làm quen với ánh sáng, nhanh chóng nhìn khắp xung quanh.

– Ngu Hàn Giang đâu rồi?

Anh chợt nhận ra Ngu đội không ở bên cạnh mình nữa.

Dựa theo quy định trong sách khế ước, nếu hai người bọn họ đã ký tên lên sách thì chắc chắn sẽ bị cưỡng chế kéo vào cùng một thế giới, vì vậy không thể nào có bug kiểu anh vào được nhưng Ngu Hàn Giang thì không.

Khả năng duy nhất có thể xảy ra chính là hai người bọn họ bị tách ra rồi đưa tới hai vị trí khác nhau trong thế giới mật thất.

Tiêu Lâu nhanh chóng hiểu ra.

Vị trí khác nhau thì manh mối phát hiện được sẽ khác nhau. Nếu đã là mật thất hai người phối hợp thì chắc chắn sẽ phải tự tìm một vài manh mối trước, đến khi gặp nhau sẽ ghép những manh mối này lại rồi tổng hợp phân tích.

Hình thức này khá giống với loại "Game Escape" truyền thống. Trước kia khi anh chơi mấy game trốn thoát kiểu này cũng đều chia người trong đội ra tìm manh mối, ai tìm được sẽ gọi bạn bè tới cùng xem. Chỉ có điều trong những game escape trước kia thì không gian có hạn, quay đầu lại là nhìn thấy nhau, kêu một tiếng là cả hội nghe thấy.

Nhưng hiện tại, trong thế giới của mật thất 3 Cơ này – thì lại hơi rộng quá.

Tiêu Lâu ngẩng đầu, anh nhận ra mình đang đứng trước cổng một trường học.

Cổng trường xây dựng một cách đầy khí chất, vách tường bên phải treo rất nhiều huân chương màu vàng kim, ví dụ như "Trường trung học điểm của thành phố", "Trường học mẫu mực trong giáo dục tâm lý", "Tổ chức đoàn ủy tiên tiến", "Tập thể tiên tiến"...

Ở vị trí cao nhất của cánh cổng có một hàng chữ viết theo lối cuồng thảo đầy phóng khoáng –

Trung học Phong Lâm

Tiêu Lâu đưa mắt nhìn ra xa, cả sân trường vô cùng yên tĩnh, cũng không thấy bóng dáng bất cứ người nào.

Nhưng có thể thấy được bên cạnh trường là một rừng phong rất lớn.

Chắc hẳn thế giới mật thất này vừa đúng độ cuối thu, hơn nữa còn mới trải qua một cơn mưa nhỏ, hơi nồng của mặt đất sau mưa vẫn còn đang tản mác bốc lên. Một cơn gió bay qua, những chiếc lá phong đỏ rực tung bay theo gió hôn xuống mặt đất tạo thành một tấm thảm đỏ rực. Từ xa nhìn lại, sau cơn mưa gột rửa hết thảy bụi bặm, những chiếc lá phong ánh lên sắc đỏ thuần khiết xinh đẹp bay trong không trung tựa như được nhuộm bằng máu tươi.

Trung học Phong Lâm, lý do đặt tên này có lẽ cũng có liên quan tới rừng phong cạnh trường.

Tiêu Lâu không biết bản thân nên tiến vào hay đứng ngoài cổng quan sát.

Lá phong nhuốm máu, đoán từ tên của mật thất thì hẳn ngôi trường này sẽ xảy ra án mạng máu me? Nhưng trước đây mỗi khi anh tiến vào mật thất đều sẽ có thông tin đưa ra, lần này lại chẳng có gì, ngay cả thứ cơ bản nhất là cái bảng giờ đếm ngược cũng không có.

Phía sau không có đường lui, Tiêu Lâu đành phải chậm rãi bước vào cổng trường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!