Ngu Hàn Giang bỗng nhớ tới một chuyện: "Phải rồi, có phải anh đã tiếp xúc với bài Tây vào mấy ngày trước khi xảy ra chuyện không may không?"
Tiêu Lâu sửng sốt, anh nhớ lại cảnh cô em gái bắt anh chơi Đấu địa chủ đêm 30, nói: "Đợt Tết Âm lịch vừa rồi tôi có chơi mấy ván bài ở nhà." Thấy ánh mắt Ngu Hàn Giang như đang muốn nói "Quả nhiên", Tiêu Lâu không khỏi hoang mang, "Ý của anh là quy tắc lựa chọn người tiến vào thế giới thẻ bài này có liên quan tới bài Tây?"
"Tôi chỉ đoán thôi." Ngu Hàn Giang nói, "Trước hôm gặp nạn một ngày, tôi tới nhà cậu chúc Tết, có đánh mấy ván bài. Ở đây nơi nào cũng toàn là bài Tây, có lẽ thật sự liên quan tới chuyện này."
"Nếu như có liên quan tới bài Tây..." Tiêu Lâu sờ cằm, trầm ngâm nhìn về bức tường bài phía trước, "Rốt cuộc là sau khi chúng ta chơi bài, bị thế giới thẻ bài lựa chọn rồi mới bị gϊếŧ trong thế giới thật, hay là sau khi chúng ta chết rồi, vì có chơi bài nên mới được lựa chọn tới đây? Thứ tự trước và sau rất quan trọng."
"Ừ, nếu là giả thuyết đầu thì sức mạnh của thế giới thẻ bài thật sự vượt quá tưởng tượng của chúng ta, nó có thể lựa chọn người chơi rồi bày ra những tai nạn bất ngờ để gϊếŧ chết người trong thế giới thực." Ngu Hàn Giang cau mày, khoanh tay suy tư, "Còn nếu là giả thuyết thứ hai thì có thể hiểu theo kiểu thế giới này là nơi linh hồn sẽ tới sau khi chết không?
Chỉ có người nào chơi bài sau khi chết mới vào đây?"
"Quá ít manh mối, chúng ta vẫn cần tìm những người khiêu chiến khác để chứng thực điều này." Tiêu Lâu tổng kết.
"..." Át Nhép mặt không biểu cảm đứng cạnh nghe hai người nói chuyện, hai người đã lâu không gặp, hẳn là đã không còn quan tâm đến sự tồn tại của người gác cửa là cậu ta nữa.
"Dù nguyên tắc chọn người là gì đi nữa, thế giới này vẫn rất chân thực." Ngu Hàn Giang nói.
"Đây giống như một trò chơi khổng lồ vậy." Tiêu Lâu cẩn thận lựa chọn tính từ, nói, "Khi tôi ngồi trực thăng rời khỏi mật thất bài Bích thì thấy Thị trấn zombie có rất nhiều bản sao, giống như phụ bản trong game vậy. Bốn người gác cửa cũng có thể phân chia ra vô số bản thể, đi tới những không gian khác nhau để nói chuyện với người khiêu chiến, giống với NPC trong game đúng không?"
"Tôi không phải NPC." Át Nhép chen lời.
"..." Giọng nói phát ra đột ngột khiến cả hai giật mình, cùng quay đầu nhìn về phía cậu ta.
"Tôi ở đây từ nãy đến giờ, hai người không thấy à?" Át Nhép nghi hoặc hỏi.
"Khụ khụ." Tiêu Lâu thầm nghĩ, mải nói chuyện tập trung quá, vậy mà quên luôn cái người này. Anh nhìn về phía cậu trai mặt liệt, mỉm cười nói, "Phải rồi, chúng tôi có thể nghỉ ngơi bao lâu? Vất vả lắm mới vượt qua hết mật thất cấp D, chắc sẽ không bắt chúng tôi đi tiếp ngay lập tức chứ?"
"Thời gian nghỉ ngơi là 30 phút." Át Nhép nói, "Với từng đó thời gian, hai người có thể làm quen với nhau, cũng có thể bàn bạc tiếp theo sẽ đi phòng nào."
"Nguyên tắc lựa chọn người chơi trong thế giới thẻ bài..." Tiêu Lâu còn chưa nói xong thì Át Nhép đã cắt ngang lời anh, "Đừng hỏi tôi, tôi sẽ không để lộ ra bất cứ thông tin gì cho anh đâu."
"Được rồi." Tiêu Lâu gạt bỏ ý định moi tin từ người này.
Vì không gian của hai người chập lại làm một nên sô
-pha nghỉ ngơi cũng biến thành hai cái, ở giữa còn rất chu đáo đặt một chiếc bàn. Tiêu Lâu gật đầu với Ngu Hàn Giang, đi tới ngồi xuống sô
-pha, Ngu Hàn Giang cũng đi theo.
Trong 30 phút nghỉ ngơi, bọn họ có thể thả lỏng tinh thần, tiện thể trao đổi thông tin với nhau.
Ngu Hàn Giang hỏi: "Anh lấy được thẻ bài gì trong những phòng trước?"
Nếu đã tổ đội thì biết đồng đội có thẻ gì cũng là chuyện cần làm.
Tiêu Lâu lấy bao đựng thẻ mở ra trên bàn, Ngu Hàn Giang cũng lấy bao của mình ra.
Thẻ tình tiết Tang lễ hoa hồng, Dao gọt hoa quả, Nước hoa mùi hoa hồng là phần thưởng qua cửa phòng 2 Cơ; Virus zombie, Vắc
-xin phòng bệnh đặc hiệu là phần thưởng sau khi vượt qua phòng 2 Bích, cả hai người đều có những tấm thẻ bài này.
Ngu Hàn Giang không có được tấm thẻ "Giấy gấp origami" trong phòng 2 Rô, có điều hắn vẫn có được thẻ Sudoku. Hắn rất bất ngờ khi nhận ra Tiêu Lâu không có thẻ này: "Sudoku của anh đâu? Phòng này là phòng dễ nhất, tôi nhớ lúc đó anh còn phá luôn kỷ lục phòng 2 Rô mà, sao lại không có Sudoku?"
Tiêu Lâu cười khổ: "Tôi dùng hết sạch ở Thị trấn zombie rồi."
Ngu Hàn Giang: "..."
Rốt cuộc anh đã trải qua những gì ở Thị trấn zombie vậy? Sudoku có thể khống chế chín lần vậy mà dùng sạch luôn?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!