Số 6 ngồi vật ra ghế, không tin nổi vào mắt mình.
Sắc mặt những người chơi khác cũng thay đổi. Không ai ngờ được hiệu quả của ngọc đổi vận lại mạnh đến thế, trực tiếp khiến hai người lấy được set bài mạnh nhất – chẳng khác nào đại vương đấu tiểu vương, đánh nhau đầu rơi máu chảy!
Số 6 mất sạch toàn bộ kim tệ.
Thiếu niên gác cửa quay đầu nhìn ông ta, nói: "Số 6, thua sạch kim tệ, bị đào thải ngay lập tức."
Cả người số 6 run rẩy kịch liệt, tuy vẫn không thể thấy được biểu cảm do đeo mặt nạ nhưng đôi mắt ầng ậc nước vẫn khiến Tiêu Lâu quặn thắt trong lòng – tiến vào thế giới thẻ bài này thì tất cả mọi người đã đủ xui xẻo lắm rồi, số 6 cùng lắm chỉ là muốn sống mà thôi.
Sử dụng ngọc đổi vận cùng lúc với Ngu Hàn Giang, hai người PK, số của ông ta vẫn kém hơn một chút.
Ngu Hàn Giang thắng trong đường tơ kẽ tóc, số 6 thua cũng đáng tiếc vô cùng.
Một cánh cửa màu đen phía sau lưng người gác cửa từ từ mở ra, thiếu niên làm động tác "mời", nói: "Đi thôi, hi vọng ông có thể sống sót thoát ra."
Số 6 run run đứng dậy, xoay người đi về phía cánh cửa, chân ông ta nghiêng ngả lảo đảo, mỗi bước đi đều chật vật gian nan vô cùng.
Ngu Hàn Giang nhìn theo ông ta, hạ giọng nói: "Xin lỗi."
Số 6 dừng bước, quay đầu nhìn về phía Ngu Hàn Giang, nghẹn ngào nói: "Không, không liên quan, vừa rồi tôi cũng rất muốn thắng anh... Thực ra sau khi bước vào thế giới kỳ quái này, tôi vẫn luôn nghĩ bản thân có thể kiên trì thêm vài cửa, không ngờ nhanh như vậy mà đã..."
Ông ta dừng lại một chút rồi bật cười: "Đối với tôi thì đây có lẽ cũng là giải thoát!"
Dứt lời, ông ta liền cắn răng xoay người, quyết đoán tiến vào cánh cửa đen tuyền kia.
Cánh cửa kẽo kẹt dần dần đóng lại.
Không khí trong phòng càng thêm áp lực. Tiêu Lâu cảm giác khó chịu như thể tim anh như đang bị một đôi tay bóp nghẹt.
Từ khi bước vào thế giới thẻ bài đến giờ, anh cứ liên tục vượt ải một mình, tinh thần luôn phải cảnh giác cao độ, mong muốn sống sót thôi thúc anh phải không ngừng tiến về phía trước, anh hoàn toàn chưa từng có thời gian dừng lại cẩn thận suy nghĩ về vấn đề "sống" và "chết".
Cho đến tận giờ phút này, khi anh tận mắt chứng kiến một người bị đào thải.
Nhưng anh lại không thể làm được gì.
Tiêu Lâu khẽ khép mắt lại, siết chặt tay thành nắm đấm, nhanh chóng điều chỉnh lại tâm lý.
Anh không có tinh lực đi thương hại người khác nữa, nếu không tập trung tinh thần thì rất có thể người bị đào thải tiếp theo chính là anh.
Số 6 rời đi, cả căn phòng rơi vào tĩnh mịch, ngột ngạt đến mức hít thở không thông.
Đúng lúc này, người phụ nữ tóc xoăn số 4 đột nhiên đứng dậy, quát thẳng vào mặt người gác cửa: "Cơ, Rô và Bích đều có quy tắc vượt qua, nhưng mật thất Nhép lại đào thải người ta chỉ bằng vận may, quá bất công!"
Thiếu niên ngẩng đầu lạnh nhạt nhìn chị ta: "Vận may cũng là một loại thực lực."
Người phụ nữ cả giận: "Đơn thuần hoàn toàn dựa vào vận may thế sao không làm một sòng mạt chược đi?! Bà đây chơi mạt chược suốt ngày Thiên Hòa đấy!"
*Thiên hòa: Một thế bài ù trong mạt chược, Nhà Cái khi lên bài mà ù ngay (tròn bài trong 14 quân đầu tiên) là Thiên Hòa.
Thiếu niên hạ giọng cắt ngang chị ta: "Cô cho rằng vừa rồi số 3 thắng thật sự chỉ dựa vào may rủi sao?"
Câu hỏi này khiến người phụ nữ bỗng cứng họng, chị ta nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Ngu Hàn Giang, chỉ thấy đôi mắt thâm thúy và bình tĩnh của người kia.
Thiếu niên nói: "Ngồi xuống, hay chị muốn knock
-out luôn bây giờ?"
Người phụ nữ giật mình, không nói gì thêm, ngồi về chỗ một cách cứng ngắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!