Đây là lần đầu Tiêu Lâu ngồi trực thăng.
Trực thăng nhanh chóng bay vút lên trời kèm theo tiếng cánh quạt ầm ầm nhức tai, Tiêu Lâu ngồi ổn định xong liền nhoài người ra gần cửa sổ nhìn xuống, vốn chỉ định xem đám zombie ở sân thể dục liệu có thể thoát được đám vòng kim loại khi Lưu Tiểu Nguyên gọi về hay không, nhưng anh lại phát hiện – trên mặt đất có vô số thị trấn zombie giống hệt nhau.
Mỗi một thị trấn như được ngăn cách bởi một lớp kết giới trong suốt, không thông được với nhau, cũng không ảnh hưởng đến nhau.
Anh thấy trong mỗi thị trấn đều có con người đang chạy trốn – có người hoảng hốt không tìm được đường, nghiêng ngả lảo đảo; có người bước đi như bay, bình tĩnh nhanh nhẹn; có người lại cầm vũ khí điên cuồng chiến đấu với zombie.
Tốc độ của trực thăng quá nhanh, anh chưa kịp nhìn rõ thì thế giới giống như một quả cầu thủy tinh này đã biến thành một loạt điểm đen, nhanh chóng biến mất ngay trước mắt.
Tiêu Lâu cau mày trầm ngâm.
Vừa rồi khi anh chạy trốn như điên ở thị trấn zombie, cũng có rất nhiều con người giống anh đang khiêu chiến mật thất này, không biết liệu sẽ có bao nhiêu người vượt qua, và rồi sẽ có bao nhiêu người thất bại và bị giam ở đây vĩnh viễn?
Dường như đoán được suy nghĩ của anh, người đàn ông lái máy bay ngồi ghế trước đột nhiên mở miệng nói: "Nếu ngay cả phòng cấp D cũng không qua được thì không phù hợp tiếp tục sinh tồn trong thế giới thẻ bài này. Ở lại thị trấn zombie mãi mãi, không còn ý thức, cũng không còn đau khổ, đó là kết cục tốt nhất cho bọn họ."
Giọng nói của người này lạnh như đặt một cục đá trong cổ họng.
Tiêu Lâu bỗng nhớ lại giọng nói máy móc lạnh lẽo anh nghe thấy khi mới bước vào thế giới thẻ bài, hỏi anh "chọn A hay chọn B" – giọng của người đàn ông trước mặt này giống y hệt giọng hệ thống kia.
Tiêu Lâu giật mình ngồi thẳng lại, nhìn về phía trước qua lớp kính thủy tinh.
Người đàn ông ngồi ở ghế lái đeo một cặp kính râm che khuất nửa mặt, chỉ lộ ra đường cằm sắc sảo.
Rõ ràng người kia không quay đầu lại nhưng vẫn có thể nắm bắt toàn bộ hành động của Tiêu Lâu phía sau. Ngay khoảnh khắc Tiêu Lâu nhìn về phía gã, người đàn ông nhếch môi nói: "Xin chào, tôi chính là người đón tiếp anh khi anh mới tới thế giới thẻ bài – anh cũng có thể gọi tôi là Át Bích."
Sau khi vượt ải sẽ gặp được người gác cửa.
Trước đó Tiêu Lâu đã gặp chị đại Át Cơ, loli Át Rô, hiện tại gặp Át Bích là đàn ông trưởng thành, anh cũng nhanh chóng chấp nhận thiết lập này. Anh thử hỏi: "Vậy tất cả những người vượt qua Thị trấn zombie đều sẽ được anh lái trực thăng đích thân tới đón sao?"
Át Bích thản nhiên nói: "Tôi biết anh muốn hỏi chuyện gì – đúng vậy, tôi có thể sinh ra vô số bản sao, đi đón những người khiêu chiến trong cùng một lúc, cũng giống như Thị trấn zombie này có thể sinh ra vô số không gian song song vậy."
Đúng như Tiêu Lâu phỏng đoán trước đó, một bộ bài Tây chỉ có 54 lá, nhưng mỗi lá bài đại diện cho một thế giới lại có thể sinh ra vô số bản sao. Dù anh và Ngu Hàn Giang cùng ở phòng Át Bích, nhưng vì trong thế giới thẻ bài có những kết giới vô hình mà bọn họ có ở cùng một địa điểm cũng sẽ không thể gặp nhau – bằng chứng chính là vô số thị trấn zombie phía dưới.
Chỉ có thể chờ sau này đến những mật thất nhiều người, những người khiêu chiến tổ đội vượt ải mới có thể tiến vào cùng một không gian. Anh phải mau chóng có được sách khế ước để gặp Ngu Hàn Giang. Chỉ có điều Át Cơ nói sách khế ước cần mua bằng tiền, trước mắt anh vẫn chưa biết làm thế nào để kiếm kim tệ.
Nghĩ đến đây, Tiêu Lâu liền hỏi: "Át Cơ nói ở những ải sau này có thể kiếm kim tệ nhưng đến tận lúc này tôi vẫn chưa tìm ra ở trong mật thất có nơi nào kiếm được tiền?"
Át Bích: "Rồi anh sẽ biết thôi."
Tiêu Lâu: "Sách khế ước giá bao nhiêu kim tệ?"
Át Bích: "Một vạn."
Tiêu Lâu: "..."
Có lẽ vì đại diện cho mật thất sinh tồn tàn khốc nên người gác cửa ải Bích cực kỳ lạnh lùng, hoàn toàn không thân thiện trả lời những câu hỏi của Tiêu Lâu như những người gác cửa trước.
Tiêu Lâu đành phải nhắm mắt im lặng.
Chẳng mấy chốc trực thăng đã đi tới điểm cuối.
Đó là một mảnh sân trống đang bay lơ lửng, xung quanh là lớp sương mù trắng xóa quen thuộc, Tiêu Lâu đứng giữa lớp sương này hoàn toàn không nhìn thấy rõ thế giới bên ngoài, chỉ có thể nhìn bức tường thẻ bài khổng lồ trước mặt.
Lúc này góc dưới bên phải lá "2 Bích" trên tường đã có dấu xác nhận "Đã vượt ải" màu xanh lá.
Người gác cửa nói: "Mời xem bao đựng thẻ để biết phần thưởng."
Tiêu Lâu mở bao đựng thẻ, quả nhiên có hai tấm thẻ mới xuất hiện bên trong –
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!