Tiêu Lâu lại tiến vào Đào Hoa Nguyên, tấm bảng trên đỉnh đầu cũng hiện lên thông báo.
– thẻ bài [Đào Uyên Minh] cấp độ +1
– hiệu ứng kỹ năng [Đào Hoa Nguyên Ký] được tăng lên, có thể mang thêm hai đồng đội tiến vào Đào Hoa Nguyên
– [Đào Hoa Nguyên] còn tồn tại trong 4:30
Quả nhiên cấp độ của thẻ Đào Uyên Minh có liên quan tới số lần tiến vào Đào Hoa Nguyên.
Tiêu Lâu đã phải rất vất vả trong những phòng Rô và Cơ trước mới có thể đạt được những tấm thẻ đầy hữu dụng này, Đào Uyên Minh, Sudoku, Compa, đều là những thứ đã cứu mạng anh trong mật thất hiện tại. Nếu ngay từ đầu anh lựa chọn phòng 2 Bích, tay không tấc sắt đối diện với lũ zombie chặn đường đuổi gϊếŧ thì chắc chắn sẽ chết rất thảm.
Tiêu Lâu hít sâu, xoay người rời khỏi Đào Hoa Nguyên, trở về cổng vào trong siêu thị.
Anh đi ra không lâu thì Đào Hoa Nguyên cũng biến mất khi hết thời gian 30 phút, trên mặt tấm thẻ Đào Uyên Minh cũng xuất hiện một dòng chữ "Không thể triệu hồi" màu xám, thời gian cooldown lên tới 24 giờ.
Điều này cũng đồng nghĩa với việc anh sẽ không thể dựa vào việc dịch chuyển tức thời tới Đào Hoa Nguyên nữa.
Tiếp theo mà gặp thêm nhiều zombie, anh sẽ phải cẩn thận hơn gấp bội.
Thời gian giới hạn để vượt qua phòng 2 Bích là một tiếng, anh đã dùng hết 35 phút.
Tiêu Lâu nhìn đồng hồ đếm ngược, nhanh chóng chạy bộ tới Bệnh viện trung tâm.
Vừa rồi anh đã cố tình dừng lại một lát trước tòa nhà xét nghiệm, lợi dụng phạm vi 30m của mùi nước hoa để kéo hết zombie trong toàn bộ mười tầng nhà tới sân thể dục rồi dùng vòng kim loại khống chế, vì vậy khi tiến vào sảnh của Trung tâm xét nghiệm, anh không gặp phải zombie tập kích nữa.
Tiêu Lâu đứng ở đại sảnh, đọc kỹ bảng hướng dẫn màu xanh lá.
Tầng một là khu vực xét nghiệm chụp chiếu như CT, cộng hưởng từ; tầng hai là phòng khám nghiệm bệnh lý; tầng ba là phòng kiểm tra vi sinh vật và nguyên nhân gây bệnh; tầng bốn chính là nơi anh định tới – trung tâm xét nghiệm máu.
Tiêu Lâu ấn thang máy đi lên tầng thì lại phát hiện thang máy không hoạt động, anh lập tức xoay người đi thang bộ.
Kỳ quái là khi đi tới chân cầu thang, một cảm giác ớn lạnh như có người bám theo sau bỗng bao trùm lên lưng anh. Tiêu Lâu quay đầu lại, chỉ thấy một hành lang dài trống trải.
Anh nhíu mày, cố quên đi cảm giác quái dị này, bước chân nhanh chóng đi lên tầng.
Ở góc cầu thang có mấy cái xác đang hoại tử, mùi hôi thối tỏa ra, càng lên cao thứ mùi thối này càng nồng nặc, Tiêu Lâu dùng tay áo che kín miệng và mũi, sải bước tiến về phía trung tâm xét nghiệm máu.
Vừa rồi zombie trong trung tâm xét nghiệm bị anh kéo hết tới sân thể dục, lúc này ngoại trừ mùi thối thì cả đường không gặp phiền phức nữa. Chỉ có điều khi tới phòng xét nghiệm máu ở tầng bốn, anh bỗng ngây ngẩn cả người –
Ở đây có vô số mẫu máu.
Màu đỏ, xanh lá, tím, đen, vàng, xanh dương...
Một loạt ống nghiệm được xếp thành hàng, màu sắc khác nhau, số lượng phải lên đến vài trăm ống.
Đương nhiên Tiêu Lâu biết rõ những màu sắc của ống nghiệm đại diện cho cái gì. Khi bệnh viện lấy máu của người bệnh, bác sĩ sẽ dùng những ống nghiệm với màu sắc khác nhau tùy theo mục đích kiểm tra, ống màu đỏ để xét nghiệm sinh hóa máu, màu tím để kiểm tra công thức máu, ống màu đen kiểm tra tốc độ lắng hồng cầu, ống màu xanh để đo thời gian máu đông...
Bình thường người bệnh nằm viện và người bệnh tới khám lấy máu phải mất ba ngày mới có thể lấy được kết quả xét nghiệm, những bệnh viện lớn mỗi ngày phải lấy tới cả trăm ngàn mẫu máu của người bệnh, vì thế trong trung tâm xét nghiệm máu có một số lượng mẫu huyết thanh khổng lồ cũng là chuyện bình thường.
Phải tìm kiểu gì đây?
Tiêu Lâu nhanh chóng nhìn khắp xung quanh, bỗng nhiên anh thấy tất cả những ống nghiệm này đều có mã vạch và tên người bệnh, Tiêu Lâu chợt nghĩ ra – phần giới thiệu tình tiết đã từng đề cập, đứa bé trai vào viện cấp cứu, sốt cao không hạ, cuối cùng tử vong và bị đưa vào phòng giữ xác tạm thời.
Người chết trong viện là chuyện rất nghiêm trọng, bác sĩ sẽ phải tường thuật lại ca bệnh trong vòng 24 giờ, viết "báo cáo phân tích nguyên nhân tử vong", đồng thời gửi "giấy chứng tử" cho người nhà. Đứa bé trai sau khi cấp cứu chắc chắn có bệnh án lưu lại. Chỉ cần biết tên của đứa bé trai thì chắc chắn có thể thu được mẫu huyết thanh của nó.
– đúng vậy, là một nhân vật trong phòng 2 Bích, chắc chắn đứa bé này phải có tên!
Còn 20 phút nữa là hết giờ, Tiêu Lâu quyết đoán xoay người đi xuống tầng dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!