Bệnh viện trung tâm là bệnh viện công lập lớn nhất thị trấn, với bốn tòa nhà màu trắng được xây dựng theo phong cách thống nhất, chữ viết trên bảng lần lượt là "Tòa nhà khám chữa bệnh", "Khoa điều trị nội trú", "Trung tâm xét nghiệm" và "Phòng hành chính tổng hợp".
Điều kiện để vượt qua phòng 2 Bích là tới sân thượng của tòa nhà khám chữa bệnh của bệnh viện trung tâm, sau đó sẽ có người tới cứu anh.
Tiêu Lâu vừa bước vào đại sảnh, quả nhiên tấm bảng treo lơ lửng trên đầu hiện lên một gợi ý mới: "Đã tới địa điểm mục tiêu [Bệnh viện trung tâm]. Nhắc nhở thân thiện từ phòng cấp D: Bạn có thể tránh né zombie, trực tiếp đi thang máy tới thẳng sân thượng của tòa nhà khám chữa bệnh, rời khỏi thị trấn zombie. Nếu muốn vượt ải hoàn hảo, xin hãy tự mình tìm kiếm mẫu huyết thanh của người đầu tiên lây bệnh."
Thời gian giới hạn của phòng 2 Bích dài tận một tiếng, phần lớn người khiêu chiến hẳn sẽ áp dụng chiến lược cẩn thận tránh né zombie, đồng thời sử dụng vũ khí giải quyết một số con đi lạc. Sau khi tới đại sảnh, ở đây sẽ có khoảng hơn mười con zombie đứng phân tán riêng lẻ, chỉ cần tránh được chúng, thuận lợi tiến vào thang máy đi thẳng lên sân thượng là có thể trực tiếp qua ải.
Nếu chỉ cần qua ải thôi thì không khó.
Nhưng muốn vượt qua một cách hoàn hảo thì rõ ràng không dễ dàng như vậy.
Nhiệm vụ của Tiêu Lâu rất mạo hiểm, nhưng trước đó anh đã giải quyết hết toàn bộ zombie trên đường vượt ải một lần – kéo quái, gom quái, dụ một số lượng lớn zombie vào Nhà hát lớn, sau đó dùng chiêu "kim thiền thoát xác" – vì vậy khi anh tiến vào tòa nhà khám chữa bệnh thì đại sảnh trống trơn thoáng đãng, không có bất cứ con zombie nào chặn đường, nếu chỉ cần vượt ải thì anh thậm chí có thể nghênh ngang tiến vào thang máy, nhấn nút lên thẳng tầng cao nhất.
Thế mới thấy uy lực của tấm thẻ cấp S Đào Uyên Minh...
Tiêu Lâu không do dự, xoay người ra khỏi tòa nhà khám chữa bệnh.
Vượt ải một cách hoàn hảo, rút thẻ cấp S mới là mục tiêu của anh. Nếu ngay cả một phòng cấp D mà không qua được hoàn hảo thì sau này chắc chắn sẽ càng khó lấy được thẻ cấp S hơn. Thời gian tồn tại của Đào Hoa Nguyên dài tận 30 phút, tấm thẻ này mang lại sự tự tin cho anh – nếu không cố nổi, anh sẽ vẫn có thể dịch chuyển tức thời về Đào Hoa Nguyên lánh nạn.
Việc tiếp theo cần làm chính là đi tìm mẫu huyết thanh của người bị lây nhiễm đầu tiên.
Bên cạnh là trung tâm xét nghiệm, khoa điều trị nội trú và phòng hành chính tổng hợp. Xét theo lẽ thường thì nếu bệnh viện gặp phải người bệnh đặc biệt thì hẳn là phải đưa mẫu huyết thanh tới bộ phận xét nghiệm máu của trung tâm xét nghiệm để kiểm tra.
Tiêu Lâu nhìn tấm biển đếm ngược thời gian đang bay lơ lửng – còn 40 phút, anh phải tranh thủ từng giây.
Muốn tới phòng xét nghiệm thì cần đi qua khoa điều trị nội trú.
Cửa khoa nội trú mở rộng, Tiêu Lâu thấy có mấy cái xác không toàn vẹn đứng ngoài cửa, rất nhiều thi thể chi chít vết thương, xung quanh rải rác vô số vết máu khô, nơi này hẳn đã từng xảy ra tranh đấu kịch liệt.
Nghĩ cũng phải, đứa bé trai đêm khuya đi ra khỏi phòng giữ xác, tầm giờ đó có rất ít bác sĩ trực trong khoa khám bệnh, người bệnh nửa đêm chạy đến cấp cứu cũng chẳng nhiều – khoa nội trú mới là nơi nhiều người nhất vào ban đêm.
Sau khi dịch bệnh zombie bùng phát, khoa nội trú là nơi chịu ảnh hưởng nặng nhất.
Rất nhiều người bệnh có lẽ lúc đó vẫn còn đang say ngủ, bị tiếng động bên ngoài làm cho tỉnh giấc, rất nhiều nhân viên hộ lý, bác sĩ và người bệnh đang chạy trốn điên cuồng, lẫn trong đám người có vài kẻ biến dị do lây nhiễm, cắn xé đồng loại xung quanh, số người lây bệnh càng lúc càng nhiều... Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ thấy được thời điểm đó máu me ra sao.
Tiêu Lâu cảnh giác lắng nghe, cố gắng bước nhẹ nhất có thể về phía trước.
Trong khoa nội trú chắc chắn có rất nhiều zombie, anh cũng chẳng mong kinh động tới ổ zombie đó...
Nhưng mới được vài giây, anh chợt nghe thấy tiếng xột xoạt truyền tới từ trong sảnh lớn của khoa nội trú, ban đầu chỉ bé như tiếng chuột gặm, nhưng chẳng mấy chốc âm thanh đó đã rõ ràng hơn vài lần, vô số tiếng bước chân hỗn loạn tụ lại cùng một chỗ, kèm theo cả tiếng vật nặng đổ ầm ầm trên mặt đất – có lẽ là thứ gì đó đi qua va phải tủ sắt.
Âm thanh chói tai kia khiến da đầu Tiêu Lâu tê dại, sau đó anh nhìn thấy một màn không thể tưởng tượng nổi –
Vô số zombie không đếm được đang điên cuồng bò tới như một đàn kiến!
Phần lớn zombie mặc áo bệnh nhân ca
-rô màu xanh trắng, có vài con thì mặc đồ hộ sĩ, áo măng
-tô trắng...
Khung cảnh quá kh*ng b*, y hệt như đám học sinh ùa ra khỏi trường giờ tan học.
Lưng Tiêu Lâu cứng đờ, anh lập tức xoay người bỏ chạy!
Trong khi bỏ chạy, mùi hoa hồng nhẹ nhàng len lỏi trong không khí, lúc này anh mới ý thức được bản thân đã phạm sai lầm nghiêm trọng – trên người anh vẫn còn mùi nước hoa kéo quái, có tác dụng trong phạm vi 30m, không chỉ dọc, ngang mà tính cả chiều sâu không gian nữa.
Vừa rồi khi anh đi ngang qua tầng dưới của khoa nội trú, anh đã kinh động tới lũ zombie trong phạm vi không gian 30m khối, có nghĩa là toàn bộ mười tầng của tòa nhà này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!