Khi bước vào phòng 2 Bích, Tiêu Lâu đã quan sát xung quanh.
Trước mặt anh là một con phố dài hoang vắng, nơi ngã tư rộng lớn ngoại trừ rất nhiều xe hỏng ngổn ngang hai bên đường thì cũng không có bất cứ chướng ngại vật nào ngăn cản con đường chạy trốn của anh.
Thứ sinh vật tên zombie này có lực tấn công rất mạnh, nếu đánh giáp lá cà với chúng chắc chắn không ích gì, nhưng tránh né zombie truy đuổi thực ra không khó – vì chúng hành động chậm chạp, chỉ cần dùng tốc độ nhanh nhất để chạy thì khi zombie đuổi theo vẫn có thể đảm bản bản thân an toàn.
Chỉ có điều Tiêu Lâu chạy được 100m thì nhận ra anh đã nghĩ quá đơn giản.
Thị trấn này đông dân cư, sau khi dịch bệnh lan tràn thì tất cả mọi người đều biến thành zombie.
Theo từng bước chạy của Tiêu Lâu, ngày càng có nhiều zombie ngửi thấy mùi người sống, tiến tới bao vây anh.
Con đường anh đang đứng tên là "Đường Nhân Dân", đây là con đường cực kỳ rộng lớn, hẳn là đường chính tại thị trấn này. Ngã tư cuối đường có cắm biển báo ghi "← Bệnh viện trung tâm/ Nhà hát lớn → Viện khoa học công nghệ/Công viên Tú Thủy"
Muốn tới bệnh viện thì phải rẽ trái cuối đường Nhân Dân.
Nhưng đường Nhân Dân có rất nhiều ngõ rẽ và vô số cửa hàng, mà gần như ngõ rẽ nào cũng đều có zombie tuần tra, trong các cửa hàng cũng có những con zombie đang cố gắng trèo ra ngoài.
Đương nhiên anh sẽ không thua nếu chỉ thi chạy đơn thuần với zombie, nhưng vấn đề là dù anh chạy đến đâu thì cũng đều đánh động tới đám zombie quanh đó.
Ban đầu chỉ có bốn con đuổi theo, mới chạy được 100m thì số lượng zombie theo đuôi đã lên tới mười con. Ở cửa hàng bên trái có một con zombie trẻ em mặt đầy máu, thêm hai con ở ngõ nhỏ bên tay phải ngửi mùi lết tới nữa...
Nếu cứ tiếp tục thế này, số lượng zombie sẽ ngày một nhiều thêm.
Nhỡ đâu một con zombie đột nhiên nhào ra từ ngõ rẽ nào đó cào rách da anh thì toi đời.
Anh thực sự không muốn lây bệnh biến thành zombie rồi ở lại phòng 2 Bích này mãi mãi đâu!
Tiêu Lâu vừa chạy vừa nhanh chóng suy nghĩ tìm cách trong đầu.
Cửa hàng bán rượu và thuốc lá ở cổng tiểu khu làm ăn nhỏ, diện tích chỉ khoảng 60m vuông, dù có zombie thì số lượng cũng sẽ không nhiều. Nếu hết cách anh vẫn có thể sử dụng thẻ công cụ để giải quyết.
Anh cần phải tạo cho bản thân một không gian độc lập.
Tiêu Lâu hít sâu, nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo măng
-tô vướng víu trên người rồi ném vào thùng rác, chạy một mạch vào trong cửa hàng thuốc lá và rượu kia rồi đóng sập cửa lại, tay chân lanh lẹ khóa từ bên trong.
Anh xoay người cảnh giác quan sát bên trong cửa hàng – có một người đàn ông trung niên béo mập ngồi trước quầy tính tiền, đầu vẹo sang một bên, trên cổ chỉ còn nửa lớp da, trong tay cầm một bao thuốc lá, có lẽ người này vốn từng là ông chủ ở đây.
Nghe thấy tiếng Tiêu Lâu vọt vào siêu thị, con zombie kia đờ đẫn đứng lên, cố gắng dùng nửa cái đầu của mình quay lại nhìn anh.
Nhưng ngay sau đó, con zombie chỉ nhìn thấy một con dao gọt hoa quả sắc lẻm –
Tiêu Lâu vung tay chém xuống, hành động quyết đoán lưu loát!!
Cái đầu của con zombie vốn chỉ gắn một nửa vào cổ, Tiêu Lâu hạ một nhát chém khiến lớp da và mạch máu đứt lìa, cái đầu rơi xuống lăn lông lốc bên chân anh.
Động tác của anh quá dứt khoát, thậm chí trước khi cái đầu đứt lìa, con zombie còn chưa kịp nhìn thấy rõ người trước mặt trông như thế nào.
Tiêu Lâu cất dao gọt hoa quả của mình đi, tim vẫn đập thình thịch.
Đây là lần đầu tiên anh gϊếŧ người – không, cái thứ trước mặt này không thể gọi là "người".
Làm pháp y, Tiêu Lâu hiểu rõ kết cấu từng bộ phận trên cơ thể người.
Nếu là người bình thường thì đã sớm chết khi mà động mạch chủ bị chặt đứt. Nhưng người đàn ông trung niên trước mặt đã vỡ toàn bộ mạch máu bên trái, đầu chỉ còn gắn một nửa trên cổ, máu trong cơ thể đã ngừng chảy, tế bào não đã chết hoàn toàn – người đàn ông này không có ý thức, chỉ là một cái xác, sở dĩ có thể di chuyển là vì dịch bệnh đặc thù này điều khiển.
Tiêu Lâu không cần phải do dự khi đối mặt với xác chết, anh lấy dao gọt hoa quả của mình ra chặt đứt cổ của đối phương trong nháy mắt, chẳng khác nào giải phẫu tử thi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!