Chương 1: Thế giới thẻ bài

Mùa đông khắc nghiệt, nhiệt độ không khí đột nhiên hạ thấp, mấy ngày tuyết rơi liên tục khiến cho toàn bộ thành phố Giang Châu chìm trong sắc trắng bạc đơn điệu.

Trường học hiện đã cho nghỉ đông, học sinh đã về quê hết, Tiêu Lâu thì lại bị khoa phái đi tham gia một hội thảo về học thuật, chương trình kéo dài tới tận ngày 28 tháng Chạp, anh chỉ nghỉ ngơi một ngày, sau đó lập tức thu xếp hành lý bay về nhà cũ, cùng đón năm mới với ông bà nội.

Trước đây vì cha mẹ đi làm quá bận, Tiêu Lâu vẫn luôn ở quê với ông bà một khoảng thời gian. Khi ấy tuổi còn quá nhỏ, giờ đây cũng chẳng còn nhớ được bao nhiêu những chuyện thời thơ bé nữa, nhưng năm nào đến Tết Âm lịch anh đều về nhà ông bà một chuyến, vì đoàn tụ ngày Tết là truyền thống của nhà họ Tiêu, ngay cả cha và chú cũng sẽ đưa vợ con về ăn tất niên, sau đó cả nhà cùng đón giao thừa.

Khi Tiêu Lâu về tới nhà thì đã là chiều ngày 30. Anh vừa bước vào thì cô em họ Tiêu Tâm Duyệt lập tức đi ra đón, cười hì hì nói: "Anh, sao muộn thế này anh mới đến, vừa rồi bà mới nhắc anh xong!" Cô bé ghé lại, nhẹ giọng thì thầm bên tai Tiêu Lâu, "Nhắc anh sao còn chưa kết hôn đó."

Tiêu Lâu: "..."

Lễ Tết về nhà, thể nào cũng bị người lớn hỏi chuyện cưới xin.

Hiện giờ quả thực Tiêu Lâu đúng là loại "Thanh niên vừa già vừa ế", đã 27 tuổi rồi vẫn chỉ là FA.

Anh đi học sớm, 17 tuổi đã thi vào đại học Y, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ thì ở lại trường dạy, tuổi còn trẻ mà đã leo lên chức phó giáo sư. Tính cách anh ôn hòa, thân hình cao lớn, gương mặt tuấn tú, về lý thuyết thì người có điều kiện như anh hẳn sẽ rất được chào đón trong chuyện tình cảm...

Đáng tiếc, ngành anh theo lại là pháp y.

Vừa nghe hai chữ "pháp y" này, mọi người đương nhiên sẽ nghĩ ngay đến xác chết, ai mà muốn ở bên một tên đàn ông ngày nào cũng vùi mình trong việc giải phẫu thi thể đây?

Thực ra Tiêu Lâu cũng không phải học pháp y hình sự, không phải tới các kiểu hiện trường án mạng để khám nghiệm tử thi.

Sau khi anh tốt nghiệp thì được giáo viên hướng dẫn đề bạt ở lại trường đại học Y để giảng dạy, phần lớn thời gian anh đều tham gia các lớp cho sinh viên ngành pháp y của trường, khi rảnh rỗi còn có thể tới giúp đỡ tại trung tâm giám định pháp y thành phố Giang Châu. Bình thường các vụ án được chuyển tới trung tâm giám định đều là tai nạn xe cộ hoặc ẩu đả đánh nhau, đôi lúc sẽ có giám định gene, chất độc v.

v., nên thực tế đã lâu lắm rồi anh không nhìn thấy xác chết nữa.

***

Sau khi vào phòng khách, Tiêu Lâu lễ phép chào từng người lớn trong nhà một, mang quà biếu chia cho mọi người. Bà nội nhìn thấy anh liền tủm tỉm hỏi: "Tiểu Lâu này, khi nào thì mang cháu dâu về cho bà nội đây?"

Tiêu Lâu vừa bóp vai cho bà, vừa ôn tồn nói: "Bà, hiện tại cháu đi làm bận lắm, chắc sau 30 tuổi cháu sẽ nghĩ tới chuyện kết hôn."

Tiêu Tâm Duyệt ở bên cạnh liền lên tiếng: "Anh, nếu lúc trước anh học y lâm sàng rồi vào bệnh viện làm bác sĩ, với nhan sắc của anh thể nào chẳng có cả đám con gái xếp hàng theo đuổi. Giờ thì sao, vừa nghe anh làm pháp y, con gái nhà người ta đều sợ chạy mất dép, ha ha ha."

Tiêu Lâu ngẩng đầu, mỉm cười nhìn em gái: "Đây là thành kiến nghề nghiệp thôi. Pháp y không kinh dị hay biếи ŧɦái đến mức đi giải phẫu người sống như trong phim đâu. Hơn nữa lâu lắm rồi anh cũng chưa chạm vào xác chết nào."

Nghe thấy hai chữ "xác chết", da đầu Tiêu Tâm Duyệt run bần bật, cô lập tức xoay người bỏ chạy.

Đúng lúc đó trong phòng ăn cũng gọi chuẩn bị ăn cơm, Tiêu Lâu đưa bà qua ngồi xuống, đánh trống lảng hỏi Tiêu Tâm Duyệt: "Em đã quyết định năm sau nộp vào trường nào chưa?"

Cô em họ ít tuổi nhất nhà năm nay mới 18, hết kỳ sau sẽ phải thi vào đại học. Tiêu Lâu vừa hỏi, chủ đề bàn tán của người lớn cũng quay về chuyện con gái nộp vào ngành nào thì sau này dễ kiếm việc, Tiêu Tâm Duyệt cũng tích cực tham gia thảo luận, chẳng ai nhắc tới chuyện kết hôn của Tiêu Lâu nữa, nhờ vậy mà anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi ăn cơm tất niên, người lớn bắt đầu chơi mạt chược, Tiêu Lâu thì kéo hai đứa em họ qua phòng bên chơi.

Tiêu Tâm Duyệt lôi một bộ bài poker mới toanh ra, nói: "Ba chúng ta chơi đấu địa chủ đi, ai thua phạt đồ uống nhé?"

Em trai họ Tiêu Úy xắn tay áo, tỏ vẻ nóng lòng muốn thử: "Nào tới đi, anh giỏi nhất là đấu địa chủ đó!"

Tiêu Lâu không có hứng thú với chuyện đánh bài, nhưng năm nào về nhà ăn Tết, người lớn sẽ đều mở xới mạt chược, em trai và em gái chơi bài hai người với nhau cũng chẳng có gì vui, thân làm anh trai, đương nhiên anh sẽ phải ngồi chơi cùng bọn họ.

Đấu địa chủ là một trong những kiểu chơi với bài poker phổ thông nhất. Quy tắc rất đơn giản, người nào làm "Địa chủ" có thể bổ sung bài chủ tăng sức mạnh, hai "Nông dân" còn lại sẽ liên thủ hai đánh một, hai bên chia làm hai phe, ai hết bài trước thì thắng.

*Đấu địa chủ: trò chơi phổ biến ở Trung Quốc. Trò chơi tiến hành với ít nhất 3 người, 54 lá bài. Một người sẽ là địa chủ, hai người khác sẽ là nông dân, địa chủ được thêm ba con cuối, hai nông dân sẽ đấu bài với địa chủ. Nếu địa chủ hết bài trước thì địa chủ thắng, còn một trong hai nông dân ai hết bài trước thì hai nông dân thắng. Bài dùng cả quân Joker, và cũng là con to nhất. Mỗi lần đánh con Joker hay chặn tứ quý là 1 lần gấp đôi tiền cược.

Tiêu Lâu bốc đầu khá may mắn, trực tiếp lấy được quân Joker.

Nhìn lá Joker trong tay, anh không do dự nói: "Gọi Địa chủ."

Tiêu Tâm Duyệt và Tiêu Úy đành phải hợp tác đấu với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!