Lời Dạ Ngưng nói khiến khóe môi Tiếu Vũ Hàm cong lên, trong mắt lấp lánh ý cười.
……
Nhìn bộ dáng cô Tiếu, Dạ Ngưng cũng phản ứng lại, nháy mắt mặt liền đỏ bừng. Vừa rồi câu "Ai lại không thích?" kia quả thực hơi có nghĩa khác, có thể nói là biến thành thổ lộ, mà cũng không biết vì sao Dạ Ngưng lại cố chấp không chịu giải thích, chỉ cắn môi ngượng ngùng nhìn Tiếu Vũ Hàm.
Hơi nâng tay lên, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, do dự một lát, cuối cùng vẫn bị khát vọng trong lòng điều khiển, vuốt ve mái tóc nàng.
Dạ Ngưng bị hành động của Tiếu Vũ Hàm làm cho kinh ngạc, ngơ ngác nhìn cô.
"Cô Tiếu…"
"Ừ." Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, nét nhu tình tràn đầy trên mặt.
"Em…"
Em thích cô…
Cuối cùng, Dạ Ngưng vẫn đem lời muốn nói nuốt vào bụng, chính nàng cũng hận mình nhu nhược, nhát gan, nhưng lại không có biện pháp gì, cô Tiếu thích người khác mất rồi.
"Cô Tiếu, vì sao cô lại không nói cho người kia?" Thật lâu, thật lâu sau, Dạ Ngưng chậm rãi mở miệng, mắt không chớp nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm. Nàng muốn biết, có phải cô Tiếu cũng giống nàng không, bởi vì quá để mức bận tâm, bởi vì quá yêu nên không có dũng khí thổ lộ.
Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, cười cười nói: "Bây giờ còn chưa phải thời điểm."
"Vì sao?"
"Tôi đang chờ đợi, chờ người đó trở nên trưởng thành, chờ người đó có đủ dũng khí đón nhận tình yêu này, chờ đến khi người ta có thể sóng vai cùng tôi đối mặt với những thử thách cùng nghi ngờ của mọi người, chờ cô ấy ở bên tôi một đời một kiếp."
Dạ Ngưng nghe lời Tiếu Vũ Hàm nói liền cảm giác có chỗ không thích hợp, thử thách cùng nghi ngờ của người khác? Có dũng khí? Không phải là cô Tiếu thích con gái đấy chứ?! Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng kinh ngạc nhìn Tiếu Vũ Hàm.
"Em muốn nói gì?" Tiếu Vũ Hàm chăm chú nhìn Dạ Ngưng, thản nhiên cười.
Dạ Ngưng cắn môi, dò xét nhìn cô: "Cô Tiếu, cô thích…a, người cô thích là con gái sao?"
"Phải." Tiếu Vũ Hàm thẳng thắn đáp lời, mắt nhìn Dạ Ngưng không chớp.
Lòng Dạ Ngưng lập tức loạn cả lên, không ngờ, thực không ngờ cô Tiếu dĩ nhiên lại thích con gái, sẽ là ai? Không thể là cô Mạch được nhỉ? Nhưng cô ấy đã nói là sinh viên mà, không thể nào là…là mình chứ? Nghĩ như vậy, Dạ Ngưng giật mình, nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm.
"Dạ Ngưng, tôi đang chờ cô bé đó trưởng thành, đừng khiến cho tôi đợi chờ khổ sở."
Bên môi Tiếu Vũ Hàm xuất hiện nụ cười nhàn nhạt mà Dạ Ngưng vẫn quen thuộc trước nay, trong ánh mắt kia lại hóa thành ngàn vạn thâm tình không sao che dấu được, mà Dạ Ngưng quả thực như bị sét đánh, cả người cứng đờ tại chỗ.
Nhìn bộ dạng ngu ngốc của Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm cười cười: "Tôi về đây, ngày mai, không cho phép em muộn nữa, tôi sẽ chờ em."
Không cho em muộn nữa……
Không được……
Đã khi nào cô Tiếu dùng loại ngữ khí này nói chuyện với mình đâu? Một chút bá đạo, lại ẩn chứa một chút yếu ớt, lại lập tức câu dẫn mất linh hồn nhỏ bé của Dạ Ngưng, ngơ ngác nhìn Tiếu Vũ Hàm.
"……"
Nhìn Dạ Ngưng một cái thật sâu, Tiếu Vũ Hàm xoay người, chậm rãi tiêu sái đi ra khỏi sân thể dục, lòng cũng không kiềm chế được mà run rẩy, cô…vẫn không nhịn được. Xem ra cô đã đánh giá quá cao định lực cùng sức chịu đựng của mình rồi, đúng vậy, ở trước mặt người mình yêu, ai còn có thể nhẫn nhịn được đây? Nhớ tới biểu tình ngây thơ ngu ngốc mặt đờ đẫn cả ra lúc cuối cùng của Dạ Ngưng kia, Tiếu Vũ Hàm liền bật cười thành tiếng, đồ ngốc kia, nếu còn nghe không hiểu được những gì cô nói, thì thật sự đúng là chữ cái sau hai phím A. V chuyển thế mà.
***
"Ở đằng kia kìa!"
Mấy người trong kí túc xá trở về đợi Dạ Ngưng lại thật lâu cũng không thấy nàng về, sợ nàng lại bị đả kích gì, liền cuống quít đi tìm nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!