"Tinh Tinh, chiều nay con còn phải đi làm à?"
Mọi người không uống rượu, bữa cơm kết thúc trong bầu không khí thoải mái vui vẻ, ông cụ Lục đặt đũa xuống, bưng tách trà trên bàn lên uống một ngụm, hỏi Lê Tinh.
Lê Tinh cũng đã ăn xong, lấy khăn tay trong túi ra lau miệng, nghe vậy cô gật đầu: "Vâng ạ, con chỉ xin nghỉ được nửa ngày."
"Vậy để Lục Huấn đưa con đi." Ông cụ Lục lập tức nói.
"Một giờ rưỡi đi làm à? Còn hơn một tiếng nữa, từ đây đi qua vẫn còn kịp nghỉ trưa." Ông cụ Lục cúi đầu nhìn đồng hồ, rồi nhìn Lục Huấn đang im lặng uống trà: "Con đưa Tinh Tinh đến tòa nhà bách hóa số sáu, xong rồi quay lại đưa ông và bác Lê đến hồ."
"Vậy ông và bác Lê cứ ngồi đây uống trà." Lục Huấn không chút do dự, anh nói rồi đặt tách trà xuống, đứng dậy.
Lục Huấn cao ráo, vừa đứng lên, Lê Tinh cảm thấy ánh sáng trước mặt tối đi một nửa, cô theo bản năng ngẩng đầu nhìn anh, chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô giật mình vội vàng cúi đầu xuống.
"Ơ, không cần đâu ạ, cứ đưa ông và bố con đến hồ nước là được rồi, con tự bắt xe buýt đến đó."
"Không được, từ đây đến tòa nhà bách hóa số sáu, xe buýt ba mươi phút mới có một chuyến, ngoài kia lại nắng to như vậy, con sẽ bị say nắng mất. Bọn ông đi câu cá không phải chuyện gì gấp, ngồi đây uống trà nghỉ ngơi một lát cũng tốt, tránh chút nóng."
"Chuyện này..." Chỉ là đưa đi một đoạn đường, từ chối nữa thì là giả tạo rồi, hơn nữa cô đúng là không chịu được nắng, Lê Tinh mím môi không từ chối nữa, cô quay đầu nhìn Lê Vạn Sơn:
"Vậy bố, con đi làm trước nhé?"
Sau bữa cơm, Lê Vạn Sơn có ấn tượng khá tốt về Lục Huấn, người ta khiêm tốn điềm đạm, cư xử cũng rất đúng mực, để người như vậy đưa con gái đi một đoạn đường, cũng không có gì không yên tâm.
Ông cũng nhìn ra, Lục Huấn có ý với con gái mình, trên bàn ăn cứ lặng lẽ xoay bàn ăn cho con gái mấy lần, chu đáo rót trà rót nước. Mà con gái cũng không có phản cảm với Lục Huấn, chạm mắt với đối phương mấy lần, ánh mắt lảng tránh mang theo vẻ e thẹn của con gái.
Nếu đã vậy, để họ tiếp xúc riêng với nhau, xem có thể tiến xa hơn hay không, cũng là điều cần thiết.
Lê Vạn Sơn gật đầu: "Ừ, đi đi."
"Ông nội Lục, con đi làm trước ạ, trời nóng, ông với bố con đi câu cá nhớ đội mũ rơm, cũng đừng quên mang theo nước." Lê Tinh xách túi lên vai, cầm chiếc ô nhỏ treo trên lưng ghế, đứng dậy chào tạm biệt ông cụ Lục.
"Ừ, đi đi, đừng lo lắng cho bọn ông, ông và bố con mỗi lần đi câu đều chuẩn bị đầy đủ, không bị nóng đâu."
Nghe Lê Tinh quan tâm, trong lòng ông cụ Lục như uống nước ngọt ướp lạnh, ông vui vẻ nói, lại dỗ dành như dỗ trẻ con: "Hôm nay ông nội Lục cố gắng câu hai con cá to, tối nay bảo bố mang về cho Tinh Tinh ăn nhé."
*****
Mặt trời giữa trưa lên đến đỉnh đầu, chiếu thẳng xuống chói chang hơn lúc nãy.
Vẫn chưa ra khỏi cửa nhà hàng, chỉ cần nhìn ra ngoài cũng có thể cảm nhận được ánh sáng chói chang đó.
Xe đậu dưới gốc cây ngô đồng lớn ven đường ngoài nhà hàng, đi bộ ra đó cũng không xa, chỉ mất vài phút, nhưng xe phơi nắng hai tiếng đồng hồ, không khí ngột ngạt và mùi khó chịu bên trong có thể tưởng tượng được.
"Cô đợi tôi ở đây một lát, tôi ra ngoài lái xe đến." Lục Huấn nhìn ra ngoài, quay đầu nói với Lê Tinh.
Da Lê Tinh mỏng manh nhạy cảm, mùa hè chỉ cần phơi nắng một chút là sẽ bị đỏ, nặng thì còn bị bong tróc, cô nhìn thấy mặt trời đã sợ, có thể lái xe đến thì tốt quá nên vội vàng gật đầu: "Vâng, anh đi đi."
Không biết có phải người đẹp thì chỉ cần gật đầu nhẹ cũng rất xinh xắn đáng yêu hay không. Lục Huấn mỉm cười nhìn cô, nói một câu "Nhanh thôi" rồi sải bước ra ngoài.
Lục Huấn đúng là rất nhanh, chỉ trong vòng năm phút, xe đã dừng trước cửa nhà hàng, anh xuống xe mở cửa ghế phụ, gọi Lê Tinh lên xe.
Lê Tinh để ý thấy anh đã mở cửa sổ xe, chợt hiểu ra tại sao anh phải đi lái xe đến trước, là vì không muốn cô ngửi thấy mùi trong xe.
Lúc Lê Vạn Sơn còn làm giám đốc, nhà máy luôn có xe đưa đón ông, lúc đó Lê Tinh cũng thỉnh thoảng đi nhờ xe, mỗi lần lái xe đều là thư ký của ông. Thư ký họ Quách, làm việc nhanh nhẹn, chỉ có điều không chú ý đến tiểu tiết, mỗi lần lên xe Lê Tinh đều phải bịt mũi một lúc.
Lê Tinh gần như đã quen rồi, không ngờ lần này không phải chịu đựng chuyện này.
Cô không khỏi liếc nhìn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!