"Cậu thường xuyên ra ngoài giao tiếp, chắc hẳn tửu lượng không tệ nhì?"
Lê Thừa được mệnh danh là Diêm Vương mặt sắt trong quân đội, bình thường nhìn ai cũng lạnh lùng, nhưng thực chất anh ấy có tính cách phóng khoáng, về đến nhà nhìn thấy em gái, cả người đều thả lỏng.
Anh ấy ngồi nghiêm chỉnh ở đó, hoàn toàn khác với vẻ cứng nhắc trong quân ngũ, chỉ có khí thế uy nghiêm toát ra từ người anh ấy không hề giảm bớt, lúc này nhìn người khác, khóe môi tuy hơi nhếch lên nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực, đôi mắt phượng sắc bén nhìn Lục Huấn, giọng điệu có vẻ thờ ơ:
"Công việc kinh doanh nhiều, chắc hẳn những nơi cậu đến cũng nhiều? Tôi nghe nói các ông chủ bây giờ đều thích đến vũ trường hát karaoke? Hoặc tìm người nhảy nhót?"
Trong nháy mắt, những người khác trên ghế sofa đồng loạt nhìn về phía họ.
Câu hỏi này nếu trả lời không tốt thì hôm nay có thể về nhà luôn.
Ông cụ Lục muốn giúp cháu trai nói đỡ vài câu, nhưng chuyện này ông không tiện xen vào, Lê Vạn Sơn nhìn con trai thứ ba, hiếm khi không lên tiến. Lê Chí Quốc và Lê Chí Quân tuy ánh mắt không sắc bén như Lê Thừa nhưng cũng không thể xem thường, nhìn chằm chằm vào Lục Huấn.
Nếu là người khác ngồi trước mặt Lê Thừa, chắc hẳn đã toát mồ hôi lạnh rồi.
Lục Huấn ở bên Lê Tinh lâu như vậy, biết ba người anh trai của cô coi trọng cô như thế nào, đặc biệt là anh ba Lê Thừa, anh biết Lê Thừa là người rất lợi hại, những chiến công của anh ấy, ai nghe cũng phải khâm phục.
Lục Huấn cả đời ngưỡng mộ rất ít người, và càng hiếm khi chỉ cần vài câu nói đã khiến anh kính nể. Lê Thừa là một trong số đó. Anh ấy là người anh trai mà Lê Tinh kính trọng nhất, cũng là người vì Lê Tinh mà sẵn sàng làm tất cả. Biết được điều này, Lục Huấn lại càng thêm phần tôn trọng. Nghe ra ẩn ý trong lời nói của Lê Thừa, anh giữ nguyên nụ cười, đáp lại:
"Lúc mới vào nghề phải tiếp khách rất nhiều, rượu chè gần như không dứt. Thời ấy, uống rượu ở đâu không phải do chúng em quyết định, nhưng những chỗ như vũ trường thì chúng em rất ít khi lui tới."
Ngừng một chút, Lục Huấn kể đơn giản: "Có lần, một ông chủ nhà hàng hải sản mời chúng em đến. Suýt nữa thì xảy ra chuyện lớn, khiến một người trong nhóm chúng em giờ chỉ cần nhìn thấy vũ trường là đau đầu. Từ đó khi bàn chuyện công việc, chúng em đều chọn các nhà hàng bên ngoài, như Đông Phúc, Phượng Hoàng Lâu, Trạng Nguyên Lâu. Lúc đầu điều này làm mất lòng vài ông chủ, nhưng sau khi mọi thứ ổn định, địa điểm lại do chúng em tự quyết định."
"Thật ra, tửu lượng của em cũng không cao, chỉ hợp với những bữa ăn bình thường thôi." Nói qua loa một chút, Lục Huấn liền hỏi Lê Thừa: "Anh Ba uống rượu giỏi không?"
"Cũng tàm tạm." Lê Thừa không biểu lộ rõ ràng sự hài lòng hay không hài lòng trước câu trả lời của Lục Huấn, cũng không hỏi thêm gì về chuyện anh em của anh. Anh ấy thu lại ánh mắt, khẽ cúi đầu rồi đáp lại một tiếng, sau đó ngẩng lên nhìn Lục Huấn: "Trưa nay cùng uống vài ly nhé?"
Lục Huấn hôm nay lái xe đến. Thường ngày, anh không uống rượu khi lái xe, nhưng hôm nay đã chuẩn bị trước, dặn Vũ Tiến sang đón nếu cần. Nghe Lê Thừa nói vậy, anh gật đầu: "Anh Ba nói sao, em theo vậy."
*****
Bên nhà họ Lê, tiếng nói cười không dứt. Người đến kẻ đi tấp nập. Bên ngoài sân chơi của khu nhà cũng vô cùng náo nhiệt.
Sân hoạt động của khu nhà máy dệt được xây dựng từ khi Lê Vạn Sơn khởi xướng việc cải tạo khu nhà tập thể mới. Nó nằm ngay giao lộ giữa lối vào khu nhà và các khu vực khác.
Sân được trang bị đầy đủ: bàn bóng bàn, sân bóng rổ, bóng đá, và cả thiết bị xà đơn, xà kép. Ngoài ra, còn có một căn phòng sinh hoạt chung với mái che, bên trong có góc đọc sách, góc báo chí, và ở giữa treo một chiếc TV màu 16 inch.
Thời này TV không hề rẻ. Một chiếc TV đen trắng đã có giá từ 600-700 tệ, còn TV màu thì lên đến 2.000-3.000 tệ. Nhiều gia đình tiết kiệm không nỡ mua, hoặc tiếc tiền điện, nên thường đến đây xem nhờ.
Hôm nay là cuối tuần, hầu hết công nhân nhà máy được nghỉ. Sau bữa sáng, không ít người kéo nhau ra sân chơi để giải trí. Phòng sinh hoạt chung chật kín người ngồi xem TV.
Bên ngoài trên sân, có người đánh bóng bàn, có người ngồi dưới gốc cây đánh cờ bên những chiếc bàn đá. Xung quanh là những người chỉ đơn thuần đến xem đánh cờ, đánh bóng, hoặc trò chuyện phiếm.
Những người tám chuyện thì tai mắt luôn tinh nhạy. Khi nhà Lục Huấn lái xe qua, có người đã nhìn thấy.
Mấy năm gần đây, xe hơi cá nhân ở Ninh Thành đã xuất hiện nhiều hơn so với đầu thập niên 80, nhưng vẫn chưa phổ biến. Nhìn thấy xe hơi, lại thấy hướng xe đi về phía nhà họ Lê, không ít người bàn tán: "Xe lúc nãy đi về phía nhà giám đốc Lê phải không?"
Nhà họ Lê nằm ở khu sâu nhất của nhà máy dệt, con đường dẫn vào là lối mòn dưới hàng cây xanh mát. Xung quanh chủ yếu là gia đình công nhân bình thường. Chỉ cần đoán sơ, ai cũng nghĩ ngay đến nhà họ Lê.
Nghe vậy, một người khác liếc mắt nhìn về hướng xe đã đi, rồi gật đầu: "Chắc là vậy. Ở khu nhà đó, chỉ có khách nhà họ Lê là đi xe hơi."
Một người phụ nữ trung niên tầm ngoài 40, dáng người trung bình, nghe đến đây chợt nhớ ra gì đó liền nói: "Hôm nay nhà họ Lê có khách thật. Sáng nay tôi đi chợ ở cổng Tây, thấy bà Thẩm đích thân đi mua đồ. Xe đẩy chất đầy không còn chỗ."
Người phụ nữ này vừa dứt lời, một người sống gần nhà họ Lê với vẻ mặt đắc ý nói: "Chuyện này các chị còn chưa biết à? Xe đó là của bạn trai Lê Tinh. Tôi đã thấy hai người họ đi chung xe vài lần rồi."
Người phụ nữ ban đầu ở xa nhà họ Lê, lại thêm tính cách nhà họ Lê kín đáo, ít giao thiệp, nên bà ta chưa nghe nói Lê Tinh có bạn trai. Vừa nghe thì lập tức tò mò hỏi: "Thật hả? Lê Tinh có bạn trai rồi à?"
"Không phải là con trai nhà quyền giám đốc Quý sao? Quý Lâm đó!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!