Về nhà họ Lục một chuyến, chuyện kết hôn coi như đã bàn bạc xong một phần, mấy ngày tiếp theo Lục Huấn sáng nào cũng đưa đón Lê Tinh, sau đó tranh thủ thời gian rảnh rỗi đi xem nhà.
Nhưng thời buổi này, muốn tìm được căn nhà ưng ý không phải chỉ cần có tiền là được. Chủ yếu là nhà cũ, kết cấu kém, hơn nữa phần lớn không có nhà vệ sinh riêng, đi vệ sinh đều phải ra nhà vệ sinh công cộng xa lắc xa lơ.
Lê Tinh ở nhà họ Lê là nhà nhỏ kiểu phương Tây, Lục Huấn không thể nào để cô gả cho anh rồi phải sống trong căn nhà cũ nát, đi vệ sinh, tắm rửa đều bất tiện được.
Mấy chỗ xem qua anh đều không hài lòng lắm, chỉ có thể tiếp tục nhờ người hỏi thăm, tiếp tục tìm.
Gần như đã dùng hết tất cả các mối quan hệ của anh ở Ninh Thành, mất gần một tuần, cuối cùng cũng tìm được một căn ở gần khu tập thể nhà máy sợi, cách hai con phố, gần công viên.
Đó là một căn biệt thự độc lập kiểu Tây được xây dựng vào thời kỳ Dân quốc, chủ nhà đã di cư sang Hồng Kông.
Vào những năm 60, căn nhà này được sử dụng làm viện nghiên cứu môi trường thành phố. Đến năm 78, viện nghiên cứu chuyển đi, đúng lúc chính sách thay đổi, căn nhà này được trả lại cho chủ sở hữu, sau đó nó luôn bị khóa, chỉ định kỳ có người đến dọn dẹp, cắt tỉa cây cối trong vườn, nhìn chung được bảo tồn rất tốt, chỉ riêng vẻ bề ngoài đã toát lên vẻ đẹp cổ kính thơ mộng, gần như hòa làm một với công viên bên cạnh.
Lục Huấn biết được căn nhà này cũng là nhờ ông chủ Thái nghe ngóng được từ một người bạn, nhưng những căn nhà được truyền lại như vậy, cũng giống như nhà thờ tổ, bình thường sẽ không dễ dàng bán đi.
May mà người bạn của ông chủ Thái có quan hệ khá tốt với chủ nhà, hình như bên đó cũng gặp chút chuyện đang cần tiền gấp, cộng thêm việc bạn của ông chủ Thái đã giúp đỡ họ một chút, sau khi Lục Huấn nhiều lần thành tâm thương lượng, cuối cùng họ cũng đồng ý nhượng lại căn nhà.
Đương nhiên, giá không hề rẻ, lại còn yêu cầu rất gấp, xác định trong ngày, giao dịch trong ngày, không cho người ta chút thời gian chuẩn bị tiền bạc.
Một số tiền lớn như vậy, không báo trước với ngân hàng, muốn rút cũng khó, Lục Huấn phải đi gom góp ở mấy ngân hàng, rồi tạm thời rút tiền hàng của trạm thu mua mới đủ, nhưng Lục Huấn đưa tiền rất sảng khoái dứt khoát, không giống như lúc mua căn nhà tạm bợ ở phố Dương Liễu, khoảnh khắc nhận được chìa khóa, Lục Huấn còn kích động hơn cả lúc anh kiếm được khoản tiền ngoài ý muốn ở Thượng Hải năm đó.
Anh biết Lê Tinh chắc chắn sẽ thích căn nhà này.
Mấy ngày nay, ngày nào anh cũng đưa đón Lê Tinh đi làm, ngoài việc trò chuyện về công việc hàng ngày, ăn gì, tâm trạng thế nào, có gặp chuyện gì buồn phiền không, chủ đề hai người nói đến nhiều nhất chính là nhà cửa.
Anh biết Lê Tinh muốn nơi có ánh sáng tốt một chút, môi trường yên tĩnh một chút, nếu xung quanh nhất định phải có hàng xóm thì tốt nhất là dễ chung sống, có thêm một khoảng sân nhỏ có thể làm giàn hoa hoặc mái hiên giống như nhà Vũ Tiến, trồng thêm chút hoa hồng bên cạnh. Nhà không cần quá lớn, quá lớn sẽ trống trải và lạnh lẽo, có hai ba phòng đủ để ở, để tiếp khách là được.
Phòng khách có thể rộng rãi một chút, nhà cô ấy đông người, đến chơi sẽ không chật chội.
Lục Huấn đã vào xem căn biệt thự nhỏ đó, hoàn toàn phù hợp với yêu cầu của cô, nơi từng là viện nghiên cứu nên phòng khách rất rộng rãi, gần như cả tầng dưới đều là phòng khách, chỉ ngăn ra một phòng trà nước, thêm một nhà vệ sinh.
Tầng hai có tổng cộng bốn phòng, một phòng có tầm nhìn thoáng đãng có thể nhìn bao quát toàn bộ công viên phía sau, ngay cả con sông nhỏ bên cạnh công viên cũng có thể nhìn thấy một chút, rồi nhìn về phía trước có thể nhìn thấy con hẻm nhỏ có đủ loại hàng quán, đầy hơi thở cuộc sống.
Trước mặt là phố xá, sau lưng là công viên, cầu nhỏ nước chảy, phù hợp với tất cả những gì Lê Tinh miêu tả.
Việc bố trí bốn căn phòng trên lầu, Lục Huấn cũng đã suy nghĩ kỹ càng, một phòng lớn làm phòng ngủ của họ có diện tích đủ rộng, cô thích mua sắm, phải đặt làm tủ quần áo lớn cho cô, thêm tủ giày, két sắt để đồ trang sức bên cạnh cũng phải có đủ.
Một phòng khác có ánh sáng tương đối tốt, diện tích nhỏ hơn một chút làm phòng tập nhảy cho cô, hai hôm nay anh tranh thủ thời gian đến phòng tập nhảy ở cung thiếu nhi xem qua, đại khái biết cách thiết kế, bố trí.
Hai phòng nhỏ còn lại tạm thời làm phòng khách, nếu bố mẹ hoặc cháu trai cô đến có thể ở, nếu sau này cô muốn có con, sẽ sửa sang lại một phòng làm phòng cho con.
Trên tầng hai còn có một gác xép nhỏ có thể dùng để chứa đồ linh tinh, còn có những thứ cô mua về không dùng đến.
Đương nhiên đây chỉ là ý tưởng của anh, cụ thể còn phải hỏi ý kiến cô, rồi mới sửa sang cải tạo sau.
Vì vậy, sau khi nhận được chìa khóa, cùng người ủy thác của bên kia đến phòng quản lý nhà đất làm thủ tục sang tên xong, thấy cũng sắp đến giờ Lê Tinh tan làm, anh lái xe thẳng đến toà nhà bách hoá số sáu.
Mấy ngày liên tục đưa đón, ngay cả mấy đồng nghiệp của cô anh cũng gặp vài lần, hai người đã hình thành một sự ăn ý ngầm, xe vẫn như thường lệ dừng dưới gốc cây lớn cách cửa sau bách hoá số sáu một trăm mét, cúi đầu nhìn đồng hồ, kim đồng hồ chỉ đúng giờ, không bao lâu sau bóng dáng quen thuộc kia liền xuất hiện ở cửa sau.
Lần nào cô cũng tan làm đúng giờ, gần như chính xác đến từng giây. Vừa nhìn kim giây trên đồng hồ vừa đợi cô, đã trở thành thú vui và thói quen của anh gần đây, anh cũng rất thích thú với điều đó.
Lê Tinh ra khỏi cửa sau tòa nhà bách hóa, theo thói quen tìm xe, ánh mắt đầu tiên nhìn về phía gốc cây lớn, quả nhiên nhìn thấy chiếc xe quen thuộc, cửa xe mở toang để thông gió, người đón cô lúc sáng đang đứng trước xe.
Cô theo bản năng muốn chạy nhanh đến đó, nhưng vừa bước chân ra bỗng nhiên nhớ đến hôm nay cô ăn mặc rất nữ tính, chiếc váy dài không tay màu bạc mua gần một tháng chưa mặc hôm nay được cô trưng dụng".
Một chiếc váy rất ôm dáng, hơi xòe đuôi cá, kết hợp với đôi giày cao gót mười phân màu bạc tôn lên vòng eo thon nhỏ, vòng một đầy đặn, dáng người vô cùng yêu kiều.
Mặc bộ đồ này, không trang điểm không được, cô hiếm khi đánh một chút phấn phủ, thoa một lớp son đỏ trong số những thỏi son mua ở bách hoá số sáu hôm đó, rồi dùng dây buộc tóc bằng lụa màu tro buộc tóc xoăn lọn to nửa đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!