Lê Tinh nhận được điện thoại của Hà Chấn Sóc khi cô và Lục Huấn vừa rời khỏi Cục Báo Chí.
Hôm qua, tổ điều tra do bên trên thành lập đã đích thân dẫn đầu, hoàn thành việc kiểm tra lại toàn bộ công trình Hải Tinh Hoa Viên. Báo cáo liên quan đã có, xác nhận là công trình đạt chuẩn. Chỉ là do báo Ninh Thành Buổi Sáng
- một tờ báo lâu đời được người dân Ninh Thành tin tưởng, liên tiếp đưa tin, lại có hình ảnh chứng cứ, gây ra dư luận quá lớn, nên để cẩn trọng họ chưa vội tổ chức họp báo, mà muốn đợi Cục Báo Chí và báo Ninh Thành Buổi Sáng lên tiếng.
Với tình hình hiện tại, cả Phạm Trường Hải và Lục Huấn đều không nên quá thân cận với bên trên, để tránh lại xuất hiện những tin đồn không hay. Cô và chị Trân thì độc lập, hôm qua do Hà Trân đứng ra chủ trì, cô đi cùng ăn một bữa cơm với bên trên. Đề xuất công ty của Lê Tinh, Hồng Thái Dương và Lục Châu Quốc Tế (do Phạm Trường Hải và Lục Huấn thành lập) cùng góp vốn hơn chục triệu tệ để đầu tư xây dựng các công trình công cộng ở Ninh Thành, chủ yếu là các công trình cơ sở hạ tầng như đường xá, đèn giao thông.
Bản thân họ không có vấn đề gì, lần này hoàn toàn là bị kẻ xấu hãm hại gặp tai bay vạ gió. Mọi chứng cứ tài liệu đều đầy đủ hợp lệ. Ninh Thành là một thành phố mở đang phát triển, doanh nghiệp muốn đầu tư xây dựng cũng là chuyện tốt. Chuyện này bàn bạc rất suôn sẻ.
Bên trên cũng biết tình cảnh khó khăn hiện tại của họ. Sáng nay, Cục Báo Chí đã gọi điện cho họ, bảo họ đến một chuyến.
Tình hình ở báo Ninh Thành Buổi Sáng hiện tại là, người phụ trách mới nhậm chức, ngày đầu tiên đi làm đã cáo bệnh về nhà, còn có giấy chứng nhận của bệnh viện. Nội bộ lại phức tạp, Cục Báo Chí đã cử người đến xử lý, nhưng chuyện này không thể giải quyết nhanh chóng được.
Bởi vì báo Ninh Thành Buổi Sáng gần như là tờ báo được người dân Ninh Thành lựa chọn đọc đầu tiên, có ảnh hưởng lớn trong thành phố, nên đã khiến nhiều tờ báo lá cải khác đăng lại tin tức, làm cho phạm vi ảnh hưởng càng lan rộng. Họ cũng hiểu rằng, Hồng Thái Dương càng chờ đợi thì càng thêm tổn thất. Họ đã làm việc với các tờ báo nhỏ hùa theo, để các tờ báo này đăng tin cải chính trước, gây ra sự nghi ngờ, đặt câu hỏi trong dư luận.
Sau đó, sẽ để cho chi nhánh của tờ nhật báo có ảnh hưởng lớn hơn báo Ninh Thành Buổi Sáng đưa tin chi tiết về toàn bộ diễn biến của vụ việc.
Sau đó, họ còn có thể tổ chức họp báo liên quan để giải thích rõ ràng.
Đây có thể coi là một tin tốt.
Là tin tốt duy nhất mà họ nghe được trong mấy ngày qua. Khi ra về, lần đầu tiên Lê Tinh cảm thấy ánh mặt trời trên đỉnh đầu không còn quá chói chang nóng rát. Bước chân của cô cũng nhẹ nhàng hơn nhiều so với mấy ngày trước.
Lục Huấn nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát, nói về tin tức của Thường Lâm. Cô ngồi trên xe đợi anh, vẻ mặt hiếm hoi thả lỏng, khóe môi khẽ cong lên, muốn nghe xem bên kia nói gì. Lúc này, điện thoại trong túi xách của cô reo lên.
Không muốn ảnh hưởng đến việc cô nghe điện thoại, Lục Huấn thấy cô lấy điện thoại ra khỏi túi, liền cầm điện thoại xuống xe.
Cô nhìn anh qua cửa sổ xe rồi bắt máy. Vừa nối máy, đã nghe Hà Chấn Sóc nói: "Cô đang ở đâu? E là phải đến công ty một chuyến."
Từ hôm ngày 18 nhìn thấy bài báo trên báo Ninh Thành Buổi Sáng, hôm sau lại thấy bài báo về dự án nhà bên sông của Lục Huấn, Lê Tinh luôn bận rộn với chuyện của Lục Huấn, không có thời gian đến công ty, chỉ liên lạc trao đổi với Hà Chấn Sóc qua điện thoại.
Hà Chấn Sóc cũng hiểu thời điểm quan trọng này cô không thể rời đi, nên đã chủ động đảm nhận toàn bộ việc nhập hàng, chuẩn bị khai trương thử nghiệm cho trung tâm bán sỉ ở Từ Thành. Mấy ngày nay anh ấy đều ở Từ Thành, không có việc gì cần thiết thì rất ít khi liên lạc với cô. Đây là lần đầu tiên anh ấy gọi điện cho cô, câu đầu tiên hỏi cô đang ở đâu, câu thứ hai bảo cô đến công ty.
Lê Tinh linh cảm có chuyện chẳng lành, nét cười nhạt trên môi dần tắt: "Có chuyện gì vậy?"
Lúc này Hà Chấn Sóc vừa xuống xe, anh ấy giơ tay đóng cửa xe, sải bước đi vào trong trung tâm bán sì. Nghe cô hỏi bèn hơi khựng lại, liếc nhìn khu vực bán hàng rõ ràng đang trở nên bận rộn: "Hôm nay hàng đợt cuối về đến Từ Thành, là một lô đồ da và một lô khăn lụa tơ tằm. Chị Hồng lúc dỡ hàng thấy trọng lượng không đúng, mở ra kiểm tra thì thấy giống hệt hàng kém chất lượng của Ôn Thành mà cô mang về cho mọi người xem lần trước.
Chị ấy tìm tôi, tôi rạch vài cái ra xem, tất cả đều là hàng giả."
"Sau đó kiểm tra cả lô khăn lụa tơ tằm vừa về, nhúng vào nước thì loang màu hết cả, không những không phải lụa tơ tằm mà còn không giặt được."
Nói đến đây, Hà Chấn Sóc mím môi, mặt bằng trung tâm Từ Thành có bày trí đẹp, khách hàng ở đó cũng không thiếu tiền, thêm vào đó diện tích tòa nhà lớn, nên sản phẩm họ chuẩn bị trải dài từ trung bình đến cao cấp.
Riêng mảng túi xách có loại bình dân giá từ 9.9 tệ đến 59.9 tệ, cũng có loại túi da thật giá từ hơn trăm đến dưới một ngàn tệ. Thắt lưng da, ví da, khăn lụa cũng vậy. Đây không phải là một đơn hàng nhỏ, để giảm giá thành, họ còn mạo hiểm tăng số lượng, lại còn bày bán đồng loạt ở 13 trung tâm khác, đây không phải là một số tiền nhỏ.
Mà đây còn chưa phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là họ không chắc những sản phẩm khác có vấn đề gì không.
Đặc biệt là những sản phẩm đã được bày bán.
"Hàng Ôn Thành? Khăn lụa tơ tằm?"
Lê Tinh nghe vậy sửng sốt. Từ Thành là một trong những trung tâm bán hàng trọng điểm hiện tại của họ. Trước khi nhập hàng, cô và Hà Chấn Sóc còn đặc biệt đến Ô Thị một chuyến để tổ chức buổi chọn hàng.
Đồ da và túi xách, cô nhớ rõ chuyện này ban đầu định giao cho anh Dã đi lo, nhưng anh Dã lại không có thiên hướng lựa chọn đồ dùng cho phụ nữ, mỗi lần anh ta chọn túi da hay quần áo cho nữ, tuy kiểu dáng trông rất thời trang, nhưng lại chỉ hợp để trưng bày trong tủ kính để thu hút khách hàng, doanh số bán ra kém xa so với những mẫu mà Ngô Hữu Lợi chọn.
Vừa hay lúc đó Ngô Hữu Lợi đến, cho họ xem một lô túi xách mà chị ta mới chọn từ chợ, kiểu dáng phù hợp với thị trường nội địa và thị hiếu của Từ Thành hơn so với những mẫu mà anh Dã chọn từ Bằng Thành, chất lượng lại càng vượt trội.
Mấy tháng trước, Ngô Hữu Lợi đã xảy ra mâu thuẫn rất lớn với công ty vì chuyện chọn hàng cho trung tâm bán sỉ. Để giải quyết chuyện này, hai tháng trước, sau khi xử lý xong việc ở bách hoá số sáu, cô đã tranh thủ đến Ô Thị, mời Ngô Hữu Tài và Ngô Hữu Lợi ăn một bữa cơm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!