Chương 127: Trung tâm bán sỉ cũng xảy ra chuyện

Tháng chín ở Ninh Thành vẫn còn nóng, nhiệt độ cao kéo dài gần một tháng không có mưa, mỗi sáng thức dậy ra khỏi nhà mặt đất đều bốc hơi nóng hầm hập, bảy giờ sáng mặt trời đã chói chang. Với nhiệt độ cao như vậy, đồ ăn trong nhà đều không thể để lâu, nhiều nhất là nửa ngày sẽ bị ôi thiu.

Những miếng thịt khúc xương bị ủ kín suốt năm ngày, vừa mở nắp ra đã bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc, trong nồi nổi đầy nước máu, mỡ tanh, còn lẫn cả chất thải trong ruột. Bành Siêu đầu tiên bị mùi hôi làm cho buồn nôn, quay người nôn khan một trận. Đợi đến khi hắn nhìn rõ những thứ bên trong, còn có cả cái đầu máu me be bét đặt ngay trên đó, sợ đến mức chân nhũn ra ngồi phịch xuống đất, nắp nồi trong tay rơi xuống đất phát ra một tiếng "choang".

Mười giờ sáng mặt đất nóng hầm hập, mặt trời trên cao chói chang, nhưng Bành Siêu lại lạnh đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Theo phản xạ, hắn nhìn về hướng Vạn Duyệt vừa rời đi, ý thức được điều gì đó, lập tức nhổm mông dậy thật nhanh, nhặt nắp nồi trên đất đậy lại, bỏ chiếc áo dính máu và chiếc áo lông thú lớn kia vào lại trong thùng, đậy nắp lại rồi định bỏ chạy.

Vừa chạy được vài bước, hắn lại dừng lại, quay đầu nhìn cái thùng.

Năm nay Bành Siêu hai mươi tám tuổi, ham ăn lười làm, suốt ngày la cà chỗ này chỗ kia, bình thường xem phim Hồng Kông cũng rất sùng bái những đại ca giang hồ trong phim. Nhưng hắn nhiều nhất cũng chỉ dám mặc áo sơ mi hoa, thỉnh thoảng uốn tóc nhuộm tóc, với lợi thế sức vóc, hắn từng làm bảo vệ ca đêm ở vũ trường.

Nhưng trong nước không phải Cảng Thành, gây ra án mạng là phải chịu án tử hình, hắn cũng không có gan đó, đến thấy máu còn sợ. Bình thường phải lấy hết can đảm, nghiến răng nghiến lợi lắm mới dám vung gậy đánh mấy tên say rượu gây rối, làm gì có chuyện đã từng thấy qua cảnh giết người thế này.

Giết người, phân xác, còn đem nấu...

Da đầu Bành Siêu tê dại, dựng tóc gáy, hắn sợ bị liên lụy, muốn cứ thế bỏ chạy coi như không biết gì, nhưng cái thùng lớn như vậy để ở đây, cũng không thể làm nó biến mất không dấu vết, làm sao có thể không bị phát hiện?

Bị phát hiện, bị điều tra ra, hắn làm sao có thể rửa sạch tội?

Con đàn bà Vạn Duyệt gây ra chuyện rồi bỏ trốn, đưa tiền cho hắn, hắn tìm đường giúp ả làm giấy thông hành gấp, giờ còn bị ả nhờ vả xử lý hậu sự, chẳng phải hắn chính là đồng phạm của ả sao?

Đồng phạm, đồng phạm, phạm tội như nhau?

Trong đầu Bành Siêu hiện lên cảnh mình bị đưa lên đoạn đầu đài, sợ đến mức giật nảy mình, hắn vội vàng quay lại, kéo xe kéo về phía bốt điện thoại công cộng.

Định nhấc máy gọi báo cảnh sát nhưng lại sợ bị quy là đồng phạm. Mà cái đường dây làm giấy tờ gấp cho ả cũng chẳng trong sạch gì, hắn sợ...

Giữa ngày hè oi ả, đứng trong bốt điện thoại mà chân tay hắn run rẩy lạnh toát. Chẳng biết phải làm sao, muốn tìm ai đó hỏi han mách nước, nhưng chuyện tày đình thế này ai dám dây vào?

Ngẫm đi ngẫm lại, người có máu mặt nhất mà hắn quen chỉ có mỗi Quý Lâm. Cậu ta tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, chắc chắn hiểu biết hơn hắn. Giờ lại còn lên chức chủ nhiệm hay gì đó, nói chung là ghê gớm lắm. Nửa năm nay, hắn cũng giúp cậu ta được kha khá việc, chắc giờ vươn tay cứu giúp, cho hắn cái hướng đi thì có gì khó.

Không được cũng phải được, hắn hết cách rồi.

Nghĩ vậy, hắn nghiến răng móc trong túi quần ra một nắm tiền xu, nhét vào máy điện thoại công cộng.

Quý Lâm nhận điện thoại, nghe Bành Siêu kể lại đầu đuôi câu chuyện cũng kinh ngạc không kém. Nhưng ngẫm lại, anh thấy cũng chẳng có gì lạ. Vạn Duyệt từ bé đã độc ác ngang ngược, dám hãm hại người khác, lại còn cắt nát dải lụa múa của người ta. Vốn dĩ đã là loại tội phạm giết người, việc ả ra tay sát hại ai đó cũng là lẽ thường tình.

Anh chợt nhớ đến lần trước, Thường Hùng tưởng nắm được thóp của Lục Huấn, bèn đem chuyện Vạn Duyệt bắt nạt người khác ra dằn mặt, còn lớn tiếng khiêu khích ngay trên bàn ăn.

"Con bé còn nhỏ dại, chưa hiểu chuyện..."

Không biết Thường Hùng sẽ phản ứng thế nào khi biết "con bé chưa hiểu chuyện" trong miệng gã lại chính là kẻ đã giết em gái gã?

Gieo gió gặt bão, quả báo không sai.

Khóe môi Quý Lâm khẽ nhếch lên, bảo Bành Siêu gọi báo cảnh sát, khai báo thành khẩn, phối hợp điều tra, nộp lại 100 ngàn tệ tiền bẩn, khai rõ Vạn Duyệt định trốn đi đâu, lộ trình thế nào. Chỉ cần hắn thực sự không biết gì, không nhúng tay vào thì sẽ không sao.

Tất nhiên, việc hắn giúp Vạn Duyệt lo lót làm giấy tờ gấp thì không thoát được, chỉ có thể cố gắng lập công chuộc tội, tìm cách bắt Vạn Duyệt.

Dù sao cũng là anh em họ, dạo gần đây Quý Lâm cũng nếm trải được lợi ích khi có người "tay chân" giúp mình làm những việc tế nhị. Anh cũng còn có việc cần Bành Siêu sau này, nên hứa sẽ giúp hắn.

Thế là Bành Siêu gọi báo cảnh sát.

Quý Lâm đã hứa giúp, lại còn tận tình phân tích đường đi nước bước của Vạn Duyệt. Vạn Duyệt nói với Bành Siêu là sẽ bay thẳng từ Ninh Thành đến Cảng Thành, nhưng rất có thể đây chỉ là đòn nghi binh. Ả cũng có thể đi phà chỉ kiểm tra vé đến Thượng Hải, rồi từ Thượng Hải bắt chuyến xe không cần chứng minh thư đến Thâm Quyến, sau đó từ đó tới Cảng Thành bằng giấy thông hành.

Bành Siêu làm theo lời Quý Lâm báo lại cho đồn cảnh sát. Về danh tính nạn nhân, hắn cũng khai theo suy đoán của Quý Lâm.

Vạn Duyệt sau khi giết người không bỏ trốn ngay, lại còn bày ra một loạt thủ đoạn phi tang chứng cứ. Ắt hẳn ả phải có chỗ dựa, cho rằng trong thời gian ngắn sẽ không bị phát hiện. Vậy thì nạn nhân chỉ có thể là người không có người thân, hoặc là người mà ả chắc chắn rằng tạm thời sẽ không có ai tìm kiếm.

Mà nạn nhân lại là nữ, trong số những người mà Quý Lâm biết có quan hệ với Vạn Duyệt, người có thù oán sâu sắc đến mức có thể bị giết, lại thỏa mãn những điều kiện trên, thì chỉ có em gái của Thường Hùng

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!