Chương 7: (Vô Đề)

Đống chăn màn quần áo trong nhà quá bẩn, tuy không nhiều nhưng cũng khiến Triệu Chanh giặt đến rã rời tay cổ mới xong.

Lúc vừa giặt xong quần áo, tay đặc biệt sạch sẽ, nhìn cũng đặc biệt trắng. Ban đầu Triệu Chanh cho rằng đó là lý do, nên khi bị Lâm Đại Thuận khen tay trắng, cô cũng không để ý.

Nhưng mãi đến lúc dắt hai đứa nhóc về nhà, phơi phóng quần áo xong xuôi, quay lại chuẩn bị cơm trưa, Triệu Chanh mới phát hiện, hình như chỉ sau một đêm, cô đã trắng ra không ít.

Lúc đó, Triệu Chanh đang cầm gáo múc nước vo ngũ cốc, vừa cúi xuống đã thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước trong veo.

Triệu Chanh sững sờ giây lát, cô đứng yên trước lu nước, chờ cho mặt nước ngừng gợn sóng, rồi nhìn kỹ lại, lại sờ sờ mặt, phát hiện không chỉ trắng ra một chút, mà da còn mịn màng hơn một chút.

Sau đó, Triệu Chanh nhớ tới câu hỏi của Lâm Đại Thuận sáng nay, lúc cậu bé cứ nhìn chằm chằm mặt cô mà hỏi: Tắm rửa thật sự có thể biến trắng ra sao?

Tình cảm là ứng nghiệm ở chỗ này?

Triệu Chanh đứng bất động bên lu nước, bắt đầu hoài nghi cái chết đi sống lại, chạy đến nơi này của mình, có khi nào thật sự được 'đại thần xuyên không' tặng cho bàn tay vàng không.

Không gian tùy thân?

Triệu Chanh giậm giậm chân, thầm niệm: Ta muốn vào. Chẳng có gì xảy ra.

Trên người có thêm hình xăm nào không? Trong lòng bàn tay có linh tuyền* không? Hay là mình biến thành tấm pin mặt trời, cứ phơi nắng là có thể mạnh lên?

Lâm Đại Thuận ở trên giường đất chơi với em trai một lúc, lén lút thò tay vào cái hang chuột dưới gầm tủ, móc ra một cái ống tre, rồi từ ống tre lấy ra một cuộn tiền.

Đột nhiên phát hiện bên ngoài hồi lâu không có động tĩnh, Lâm Đại Thuận xỏ giày chạy ra, liền thấy mẹ kế đang đứng lẩm bẩm, nhảy tới nhảy lui bên lu nước, trông y như bà đồng, còn vừa lật tay áo, vừa vén vạt áo, loay hoay không ngừng.

Lâm Đại Thuận im lặng nhìn một lúc, không hiểu gì sất, nghi hoặc hỏi: "Cô làm gì đấy?"

Chẳng lẽ mẹ kế bị trúng tà?

Thôn bên cạnh có một bà đồng, đám trẻ con bọn Lâm Đại Thuận từng trộm thấy có người đem lương thực tới mời bà ta nhảy đồng trừ tà.

Triệu Chanh quay đầu lại, bắt gặp ngay ánh mắt nghi ngờ của Lâm Đại Thuận, cô thoáng chốc thấy xấu hổ, gượng gạo kéo kéo khóe miệng, rồi lại nhận ra mình căn bản không cần phải giải thích với một thằng nhóc.

Thế là Triệu Chanh hơi so vai lại rồi ưỡn ra, lưng cũng thẳng lên: "Không làm gì, trên người hơi ngứa."

Lâm Đại Thuận "Ồ" một tiếng, tin ngay: "Vậy tối cô tắm thêm lần nữa đi, chắc là đụng phải 'lông ngứa' ở đâu rồi."

Cái gọi là 'lông ngứa' (mao khí) chính là mấy thứ lông tơ li ti, ở nông thôn đâu đâu cũng có, hoặc là trên lá lúa mì, lá bắp, hoặc là trên bụi rậm, hoặc là không cẩn thận quẹt phải lá cây có đầy sâu róm. Nói chung là chuyện rất bình thường.

Lâm Đại Thuận có thể nhượng bộ, để Triệu Chanh tối lại tiếp tục lãng phí củi đun nước tắm, đã là tốt lắm rồi. Dù sao củi trong nhà hiện giờ cũng không còn nhiều, mà toàn là do một mình cậu bé Lâm Đại Thuận ngày thường nhặt nhạnh dần về.

Triệu Chanh không nghĩ nhiều, lừa cho qua là được. Không tìm thấy bàn tay vàng, Triệu Chanh xác định là mình nghĩ nhiều, quay lại vo gạo nấu cơm.

Buổi trưa vẫn là ăn cháo loãng có thể soi gương, cũng chỉ Lâm Nhị Thuận là có bát cháo kê, và vẫn y như cũ, không có thức ăn kèm. Triệu Chanh ăn mà thấy hơi khó nuốt, miệng nhạt thếch, đúng kiểu 'nhạt như nước ốc'.

"Sao nhà các ngươi không làm chút dưa muối, dưa chua gì hết vậy? Không thì làm tí nước ớt cay cũng được mà."

Triệu Chanh càu nhàu một câu, căn bản không coi Lâm Đại Thuận là trẻ con.

Lâm Đại Thuận cũng không thấy kiểu nói chuyện này có gì không ổn, thuận miệng đáp: "Vốn dĩ ba có làm, nhưng nồi niêu xoong chảo trong nhà cái nào coi được đều bị bà nội ôm đi hết rồi. Bà nói ta với em trai còn nhỏ, không biết giữ gìn, bà giữ giùm."

Triệu Chanh thầm nghĩ, hay lắm, 'giữ giùm'.

Đặt đũa xuống, Triệu Chanh dọn dẹp bát đĩa, vừa nói với Lâm Đại Thuận: "Nếu là giữ giùm, vậy giờ trong nhà có người lớn rồi, nên trả lại. Lát nữa chúng ta dỗ em ngươi ngủ xong, liền qua tìm bà nội ngươi đòi cái hũ, ít ra cũng có cái mà muối vại dưa chua ăn cho đưa cơm."

Thời này nhà nào cũng dùng muối hột, cũng không đắt, mua 5 hào là đủ ngâm một vại dưa muối rồi.

Ăn dưa muối so với xào rau thì tiết kiệm dầu, tiết kiệm muối, tiết kiệm củi hơn nhiều, mà lại đặc biệt bắt cơm, cho nên nhà nào cũng sẽ muối hai, ba vại dưa lớn, đủ ăn cả năm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!