Lựa chọn của Mai Trân để giải quyết khó khăn nhất thời khiến Triệu Chanh dự cảm tiệm chụp ảnh thế nào cũng sẽ phát sinh chuyện phiền toái. Để tránh bị vạ lây, lúc tìm cửa hàng, Triệu Chanh cố ý tìm sang nửa kia của thành phố Liên Dung.
Bên đường Hòa Thượng này thuộc khu phố cũ phía Đông thành phố, còn đường Xuân Hoa thì xem như mới phát triển mấy năm nay.
Mà ở bên phía Tây thành phố, một mảng đất hoang rộng lớn đã được quây lại, tuy rằng chưa khởi công, nhưng có thể dự đoán, chỉ vài năm nữa, bên này khẳng định sẽ là khu nội thành mới.
Năm ngoái, giá nhà ở mấy thành phố lớn ven biển tăng vọt một cách phi lý, dẫn tới trung ương phải ra văn kiện trực tiếp để kìm hãm. Rất nhiều nhà đầu tư bất động sản lỗ đến mức "mất cả quần", hình thành nên những "thành phố ma" rộng lớn. Điều này cũng làm các nhà đầu tư ở những thành phố khác đang rục rịch xây dựng phải chùn bước.
Triệu Chanh thật sự không có tham vọng đầu cơ đất hay làm giàu bằng bất động sản, nhiều nhất là sau này có tiền nhàn rỗi thì mua mấy căn coi như gửi tiết kiệm.
Bởi vì muốn làm về thiết kế hình tượng, hoàn cảnh xung quanh và nhóm khách hàng cũng có yêu cầu nhất định, tốt nhất là tầng lớp có tiền nhàn rỗi trong tay, có thể theo đuổi một chút cuộc sống "tiểu tư sản".
Cứ như vậy, Triệu Chanh chạy mất nửa tháng trời mới chọn được hai địa điểm, không ở khu phố cũ, mà ở gần phía Nam thành phố, bên đó có không ít nhà lầu mới xây.
Triệu Chanh đã đặc biệt đi khảo sát, tỷ lệ lấp đầy bên trong rất cao, nghe nói là nhà phúc lợi tập thể của một đơn vị quốc hữu nào đó, mỗi hộ chỉ cần bỏ ra một phần tiền là có thể vào ở nhà mới.
Bất quá vẫn chưa chốt hạ cuối cùng, cô muốn chờ Lâm Kiến Thành trở về rồi nghe thêm ý kiến của anh.
Hiện tại, người chịu bỏ tiền ra thuê cửa hàng làm ăn không nhiều, hơn nữa bên này bây giờ cũng chưa náo nhiệt bằng khu phố cũ, các cửa hàng mở cũng thưa thớt.
Trong tình huống này, xem như chủ nhà phải đi cầu người tới thuê, Triệu Chanh cũng không cần lo lắng chậm tay sẽ bị người khác giành mất.
Tính thời gian, đã một tháng lẻ ba ngày, mấy ngày nay Triệu Chanh luôn cảm thấy Lâm Kiến Thành sắp về rồi. Đêm qua, nửa đêm nửa hôm, cô thậm chí còn mơ màng nghe thấy mùi mồ hôi nồng đậm hơi nóng quen thuộc trên người anh.
Sáng sớm thức dậy, Triệu Chanh vẫn còn ngơ ngác hồi lâu, mãi đến khi tiếng chổi tre xào xạc của công nhân vệ sinh quét rác dưới lầu mới kéo cô về thực tại.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, trời mới tờ mờ sáng, ước chừng cũng chỉ 5 giờ hơn, gần 6 giờ.
Triệu Chanh cau mày đứng dậy, dẫm lên dép lê đi một vòng trong ngoài phòng, xác định vừa rồi đúng là mình nằm mơ, không khỏi có chút buồn cười lại có chút hụt hẫng.
Cuộc sống không có đàn ông cô đã trải qua hơn hai mươi năm, cuộc sống có đàn ông cũng mới một hai tháng, sao chỉ thay đổi một người mà có thể nhanh như vậy?
Thảo nào trên mạng mấy bài canh gà tình cảm hay nói, người đã quen cô đơn đột nhiên có người bầu bạn, liền không thể chịu nổi cảnh quay về cô đơn nữa.
Dù sao cũng không ngủ lại được, Triệu Chanh đi vào phòng bếp rửa mặt đánh răng.
Hôm nay không định ra ngoài, tóc liền tùy tiện tết bím, kéo lỏng ra một chút, lại gài hai cái kẹp tóc hoa lụa nhỏ mà Lâm Kiến Thành mua cho lên bím tóc.
Hôm qua thấy bà Ngô hình như có chút không thoải mái, Triệu Chanh liền bảo bà Ngô ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, chờ khỏe lại rồi qua cũng được.
Tối qua nằm mơ, tinh thần không tốt, Triệu Chanh cũng không muốn tự mình nấu cơm, chuẩn bị lát nữa trời sáng bọn trẻ muốn dậy thì xuống lầu mua đồ ăn sáng.
Đạp dép lê, cô lại trèo lên giường, vừa mới chuẩn bị lấy một cuốn sách ra xem, ngoài cửa lại vang lên tiếng chìa khóa mở cửa.
Nghe thấy âm thanh lách cách nhỏ vụn đó, tim Triệu Chanh đập thình thịch, cô ngồi bật dậy, dỏng tai lên cẩn thận lắng nghe.
Vừa nghe rõ, cánh cửa liền vang lên tiếng kẽo kẹt rất nhỏ, tim Triệu Chanh đập càng nhanh hơn, trên mặt cũng không nhịn được mà nở nụ cười, dép cũng chưa kịp xỏ, hai ba bước đã chạy ra khỏi phòng ngủ, liếc mắt một cái liền thấy Lâm Kiến Thành vừa khom lưng đặt túi xuống.
Lâm Kiến Thành cũng nghe thấy tiếng động có người chạy ra từ phòng trong, trong lòng khẽ động, anh ngẩng đầu nhìn qua, đập vào mắt là khuôn mặt tươi cười với hốc mắt đỏ hoe của người phụ nữ.
Còn không đợi anh nói gì, người phụ nữ đã nhào tới, rõ ràng không nói tiếng nào, nhưng Lâm Kiến Thành lại phối hợp mà mở rộng vòng tay.
Giây tiếp theo, cô liền nhảy dựng lên, quắp toàn bộ người mình lên người anh.
"Sao bây giờ anh mới về!"
Triệu Chanh coi anh như một cái cây, hai tay ôm chặt cổ anh, hai chân cũng siết chặt lấy eo anh.
Lâm Kiến Thành một tay đỡ dưới mông cô, một tay che chở sau lưng cô, siết chặt cánh tay ôm người phụ nữ, hận không thể hòa làm một.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!