Chương 48: (Vô Đề)

Vợ Hoa Cương vừa hay cũng đang luôn để ý Triệu Chanh, cho nên cũng thấy được cảnh Triệu Chanh dùng một nụ cười dọa chạy mất cậu con trai quý báu của nhà chị Tần.

Lúc này hai người chạm mắt nhau, vợ Hoa Cương theo bản năng rụt cổ lại, đang định dời tầm mắt thì Triệu Chanh đã cười bắt chuyện với cô ta: "Đây là vợ anh Hoa Cương đúng không? Vừa nhìn đã biết là người đặc biệt có tinh thần trọng nghĩa rồi, hôm nay chị có mang con nhà mình đến không?"

Phòng khách nhà anh Hùng vào thời buổi này cũng coi như là bài trí rất bề thế. Một bức tường kê một dãy sô pha, hai bên trái phải là sô pha góc, trước sô pha là bàn trà bằng kính.

Bức tường đối diện, dựa vào vị trí chính giữa thì đặt một cái tủ rộng chừng hai sải tay, trên tủ đặt một cái ti vi đen trắng.

Lúc này mới 7 giờ rưỡi chưa đến, ti vi đang phát tin tức buổi tối. Cả một phòng phụ nữ thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía ti vi, thấy vẫn là tin tức mình nghe không hiểu lắm hoặc không hứng thú, thế là lại thu tầm mắt về, tiếp tục tán gẫu với người bên cạnh.

Mà vị trí Triệu Chanh ngồi lại ngay ở chiếc sô pha góc gần phòng ăn, còn vợ Hoa Cương thì ở sô pha góc đối diện. Muốn nói chuyện với nhau thì chắc chắn là phải nói to, giọng oang oang một chút mới nghe thấy.

Nói cách khác, những lời này của Triệu Chanh, ngoại trừ đám đàn ông thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười ầm ĩ bên phòng ăn, thì đám phụ nữ trong phòng khách này đều nghe rõ mồn một.

Có người che miệng cười trộm, đảo đôi mắt tròn xoe chuẩn bị hóng chuyện tiếp, cũng có người nhìn nhìn hai người họ, chẳng nói câu nào, quay đầu lại tiếp tục rỉ tai tán gẫu với người khác.

Triệu Chanh đã nói đến thế rồi, trừ phi vợ Hoa Cương dám vạch mặt tại chỗ, nếu không thì làm sao có thể giả vờ không nghe thấy được.

Lời này của Triệu Chanh rất có ý tứ, là người có tinh thần trọng nghĩa đặc biệt mạnh mẽ, thế sao lúc nãy Tuấn Tuấn chạy đến, định túm tai Nhị Thuận ngay trước mặt mẹ nó là Triệu Chanh, mà cô ta lại không nhìn thấy? Đây chẳng phải là đang nói móc, bêu xấu cô ta sao.

Vợ Hoa Cương cười ngượng ngùng: "Đâu có, đâu có, không có mà."

Cô ta đã chịu thua rồi, chẳng lẽ còn muốn cắn riết không tha à.

Thế nhưng Triệu Chanh thật đúng là không chuẩn bị buông tha dễ dàng như vậy. Cục tức vừa rồi do thằng nhóc quậy kia gây ra Triệu Chanh còn chưa xả xong đâu, vừa hay bây giờ chuyển sang người vợ Hoa Cương. Bất quá, trước khi xả giận, Triệu Chanh vẫn muốn xác nhận một chút thân phận của đối phương.

"Chị vợ Hoa Cương, chị có biết bà cụ Hạ không? Chính là vị mà cãi nhau ầm ĩ với con dâu đến nỗi nổi tiếng mấy con phố ấy?"

Vừa nghe Triệu Chanh nhắc tới bà cụ Hạ, tim vợ Hoa Cương càng đập thình thịch. Phải biết tối hôm qua cô ta vừa mới vì chuyện này mà bị chồng cho một trận.

Bây giờ vợ Kiến Thành lại nhắc tới, lẽ nào cũng biết chuyện này rồi?

Vợ Hoa Cương không dám nói không biết, dù sao nhà họ cũng ở ngay dưới lầu nhà bà cụ Hạ. Triệu Chanh đã nói trước là nổi tiếng mấy con phố, cô ta mà nói không biết, kia chẳng phải là chờ bị vạch trần sao?

Người phụ nữ này xinh đẹp như hồ ly tinh, về nhà nhất định sẽ kể chuyện này cho chồng cô ta nghe.

Lâm Kiến Thành là người tính tình thẳng thắn, không giấu được lời, lại có giao tình tốt với chồng cô ta, lỡ lúc đó nói hớ ra để chồng cô ta biết, về nhà khẳng định lại là một trận đòn nữa.

Vợ Hoa Cương có chút hối hận vì vừa rồi đã chủ động lên tiếng, nếu không cũng chẳng đến nỗi thu hút sự chú ý của Triệu Chanh.

Vốn dĩ cô ta còn tưởng có thể khiến chị Tần và anh Hùng bất mãn với Triệu Chanh và Lâm Kiến Thành, kết quả chính chị Tần lại cuống quýt giúp Triệu Chanh che giấu cho qua, ngược lại còn trừng mắt lườm cô ta một cái.

Trong lòng hối hận như vậy, vợ Hoa Cương đành cười gượng gật đầu: "Phải, phải, có biết."

Vừa thấy biểu hiện chột dạ của cô ta, cộng thêm vết bầm nơi khóe mắt, Triệu Chanh xác định đối phương chính là mụ vợ của Cương Tử, lập tức yên tâm.

Trong lòng đã yên tâm, nụ cười trên mặt Triệu Chanh cũng tự nhiên hơn rất nhiều, nhưng lời nói ra lại như dao nhỏ, không chút lưu tình mà cứa vào mặt vợ Hoa Cương: "Tôi nói này, chị với nhà chúng tôi rốt cuộc là có thù gì, oán gì vậy? Người không biết còn tưởng là giết cha chị không bằng ấy, lại đi giới thiệu một cái bà già chuyên gia gây sự đến nhà chúng tôi chăm hai đứa nhỏ."

"Cũng may ngày đầu tiên tôi đã không yên tâm, giữa trưa xin phép bà chủ nghỉ về nhà xem thử, nếu không ai biết cái loại bà già ác độc đó sẽ làm ra chuyện gì với Đại Thuận Nhị Thuận nhà chúng tôi nữa."

Những lời này vừa nói ra, vừa nghe là biết bên trong có chuyện. Mấy bà tám hóng chuyện vội vàng giục Triệu Chanh kể kỹ xem rốt cuộc là chuyện gì.

Ngay cả hai chị dâu vốn dĩ không muốn dính vào, đang ngồi gần Triệu Chanh, cũng quay đầu nhìn qua, liếc mắt một cái liền thấy Lâm Nhị Thuận đang ngồi trên đùi Triệu Chanh và Lâm Đại Thuận đang dựa sát vào cô.

Hai đứa trẻ đều rất ngoan ngoãn, không ồn ào như những đứa trẻ khác, vừa nhìn đã khiến người ta yêu thích.

Triệu Chanh chính là chờ mấy người phụ nữ thích hóng chuyện này tiếp lời, cũng mặc kệ mặt vợ Hoa Cương đang đỏ bừng, bắt đầu kể lể một cách rõ ràng, sinh động về những hành vi tồi tệ của bà cụ Hạ.

"... Các chị không biết đâu, lúc ấy tôi về là thấy hai đứa nhỏ dẫm lên ghế trèo ra ngoài ban công, dọa tôi sợ mất hồn mất vía."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!