Chương 43: (Vô Đề)

Buổi sáng, lúc trong tiệm chụp ảnh không có khách, Triệu Chanh liền nói chuyện này với Mai Trân. Dù sao thì buổi tối không ở lại tiệm, cũng phải nói với bà chủ một tiếng.

"Buổi tối không ở tiệm cũng không sao. Nhưng mà sao em không ở cùng với chồng con em?"

Mai Trân vốn tưởng rằng mấy ngày nay Triệu Chanh còn ở lại tiệm là vì chưa tìm được nhà hay sao đó, không ngờ là đã ổn định rồi.

Triệu Chanh sớm đã có lý do. Cô ngượng ngùng cười cười: "Chị Trân, nói ra không sợ chị chê cười, em bây giờ vẫn đang giận dỗi với anh ấy. Lần trước em một mình ra ngoài tìm việc cũng là vì chuyện này."

Triệu Chanh không cần nói chi tiết, Mai Trân cũng có thể tự mình nghĩ ra nguyên nhân. Kết hôn, sinh con, người trong nhà chẳng phải đều hy vọng phụ nữ ở nhà lo liệu cho già trẻ trong gia đình sao.

Điều này Mai Trân hoàn toàn thấu hiểu, bởi vì trước đây cô cũng từng trải qua. "Có gì mà đáng cười? Hồi trước lúc chị còn đang làm ở nhà máy, vừa mới đi xem mắt, mẹ người ta đã vênh mặt lên bảo chị sau khi kết hôn thì chuyển công việc lại cho con gái bà ta, nói là phụ nữ đã kết hôn thì nên ở nhà chăm sóc già trẻ. Em nói xem đó là cái lý lẽ quái quỷ gì? Chẳng lẽ con gái bà ta không kết hôn sinh con?

Bản thân bà ta không kết hôn sinh con?"

Mai Trân không chút kiêng dè mà kể về cái gia đình mà cô từng xem mắt lúc còn trẻ. Chuyện này cô đã nhắc đi nhắc lại không biết bao nhiêu lần, mỗi lần đều tức điên lên, chỉ vì gia đình đó thực sự là gia đình vô sỉ và nực cười nhất mà cô từng gặp.

Khi phụ nữ nói về chủ đề này, luôn luôn có chuyện để nói không dứt. Mai Trân cũng là người có tính cách hướng ngoại, lập tức lại kể về những mâu thuẫn của mình với nhà chồng khi sinh con, cũng như sự can ngăn mà cô phải chịu khi kiên quyết từ chức để mở cửa hàng.

Mai Trân năm nay 35 tuổi, chồng cô vẫn đang làm việc ở nhà máy, đã lên đến vị trí lãnh đạo văn phòng. Hai vợ chồng hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, chỉ sinh một con, may mà là con trai, nếu không chắc chắn còn phải vật lộn nhiều.

Đứa bé năm nay đã học tiểu học, buổi trưa tan học đều qua nhà bà nội ăn cơm, nghỉ ngơi. Buổi chiều về nhà cũng tự mình làm bài tập, còn có thể giúp mẹ nấu cơm, xào rau.

Có thể nói Mai Trân hiện tại là không vướng bận gì, chỉ cần lo tốt việc kinh doanh ở tiệm, sau đó mỗi cuối tuần đưa con trai đi chơi.

Mai Trân đã kể hết chuyện nhà mình, Triệu Chanh cũng không thể không nói một chút về tình hình của mình, rằng chồng cô là tài xế, thường xuyên lái xe bên ngoài.

"Vậy bây giờ hai đứa con trai của em chẳng phải là ở một mình trong phòng sao? Cả ngày bị nhốt như vậy thì ra thể thống gì. Chị em mình tính tình hợp nhau, lại đều là phụ nữ tân thời tự lập tự cường, cũng đừng khách sáo quá. Lát nữa em cứ đưa bọn trẻ đến đây chơi. Đứa lớn nhà em cũng nên đưa đi nhà trẻ rồi. Bây giờ tiểu học ở thành phố, nếu trẻ con không học qua trường mẫu giáo của trường đó, thì trường tiểu học sẽ không nhận đâu!"

Triệu Chanh thuận thế nói cảm ơn, nhưng Lâm Kiến Thành đã thuê người chăm sóc rồi, cô tạm thời cũng không quyết định việc này.

Làm công cho chủ tiệm nhỏ, điều tối kỵ nhất là bạn nói chuyện hợp với bà chủ, rồi cho rằng hai người đã có tình bạn, và vì thế mà lơ là trong thái độ làm việc.

Mai Trân sau khi nói chuyện xong, thực ra cũng có chút lo lắng này, bởi vì cô đã từng gặp phải chuyện như vậy.

Nhưng sau đó phát hiện Triệu Chanh lúc cần làm việc thì không hề lơ là, ngược lại còn rất có ý thức công tư phân minh, Mai Trân lại càng thêm thích Triệu Chanh, lập tức gỡ bỏ thông báo tuyển dụng học viên.

Triệu Chanh chỉ làm như không thấy, việc mình mình làm.

Giữa trưa, Triệu Chanh không yên tâm về Đại Thuận và Nhị Thuận, sau khi ăn cơm cùng Mai Trân, cô liền xin phép nghỉ một lát, rồi chạy nhanh về phía phòng trọ.

Đến lầu 3, cô vừa định gõ cửa thì phát hiện nhà bếp bên cạnh lối thoát hiểm có động tĩnh gì đó.

Triệu Chanh trong lòng khẽ động, rón rén bước qua, một tay đẩy mạnh cửa bếp.

Nhìn rõ tình hình bên trong, Triệu Chanh sững sờ. Bà lão đang ăn gì đó bên trong cũng sững sờ.

Triệu Chanh cau mày đánh giá đối phương. Bà lão cũng hoàn hồn, mặt nghiêm lại, tay chống nạnh: "Con mụ ở đâu ra! Tùy tiện đẩy cửa nhà người khác, định vào ăn trộm à?"

Nói xong, bà lão đi tới định túm lấy cánh tay Triệu Chanh. "Xem cái bộ dạng này chắc là trộm không biết bao nhiêu nhà rồi. Đi! Hôm nay tao bắt mày lên đồn công an!"

Triệu Chanh né ra, thuận tay đẩy bà ta một cái: "Tại sao bà lại ăn một mình ở đây? Hai đứa trẻ ăn cơm chưa?"

Bà lão bị đẩy lảo đảo, vừa mới trợn mắt chuẩn bị xông lên đánh người, miệng còn đang phun ra những lời tục tĩu như "con đ* ranh", "con đ* trộm chồng", thì đột ngột bị Triệu Chanh hỏi như vậy, bà ta sững sờ.

"Mày, mày là ai?"

Người đàn ông thuê bà ta đến chăm sóc hai đứa trẻ nông thôn đâu có nói trong nhà còn có một người phụ nữ!

Triệu Chanh thấy bà ta không trả lời, mặt lại đầy vẻ chột dạ, cô cũng không ngốc, lập tức lạnh mặt, xoay người kéo cửa bếp lại, gài then, móc khóa, trực tiếp nhốt bà ta ở bên trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!