Nụ cười trên mặt Triệu Chanh tắt dần, ngay cả người xởi lởi như thím Bành cũng cảm thấy lời này của Trương tức phụ có gì đó không ổn.
Tuy rằng Triệu Chanh mới đến hai ngày, nhưng trong thôn ai mà không biết hoàn cảnh của cô lúc mới tới? Thôn Tiên Nữ cũng chẳng lớn lao gì, ngay hôm đó cả thôn đều biết Lâm Kiến Thành bỏ mặc cô vợ mới đang sốt cao không hạ cùng hai đứa con thơ để đi làm ăn xa. Trương tức phụ nói câu này là có ý gì đây?
Điền tẩu thì không nghĩ nhiều đến thế, chỉ cảm thấy Trương tức phụ mở miệng liền hỏi mượn mười đồng là quá đáng, các bà bồng bế hai ba mươi cân lương thực đi bán, nhiều nhất cũng chỉ được bảy đồng ba hào hai.
Hai người còn lại là chị Lưu và chị Diệp thì nhìn ngang ngó dọc, khôn ngoan không xen vào.
Trương tức phụ vẫn mắt trông mong nhìn Triệu Chanh, thầm nghĩ Triệu Chanh là dâu mới, bị mình nói khích trước mặt mọi người như vậy, kiểu gì cũng sẽ nể mặt mà cho mượn một ít.
Đến nỗi con số mười đồng, chính Trương tức phụ cũng biết là không thể nào, cô ta đoán trong tay Triệu Chanh lúc này chắc cũng chỉ có một hai đồng là cùng.
Nhưng có được một hai đồng đó, cô ta cũng có thể mua ít muối, mua hai vò rượu mang về cho có với chồng con.
Nhưng Triệu Chanh đâu phải loại người coi trọng thể diện hão, cô cau mày nhìn thẳng Trương tức phụ, vặn hỏi: "Trương tẩu tử, chị nói câu này là có ý gì? Cố tình chọc tức tôi hay sao? Ai mà không biết Lâm Kiến Thành là người thế nào, tôi cũng chẳng biết anh ta đi một chuyến kiếm được bao nhiêu tiền, sao chị lại biết? Lẽ nào có lúc anh ta cố ý nói riêng với chị?"
Lúc đi chợ, Trương tức phụ không nói năng gì mấy, trông có vẻ nhút nhát, hướng nội, Triệu Chanh thật không ngờ người này cũng có bản lĩnh gớm.
Triệu Chanh chẳng thèm giữ kẽ mà nói toạc ra như vậy, thậm chí còn ngầm châm chọc Trương tức phụ một phen. Mấy người thím Bành, chị Lưu, chị Diệp nghe vậy, mặt ai nấy đều lộ vẻ kỳ quái, liên tục liếc nhìn Trương tức phụ, khiến cô ta xấu hổ, mặt lúc đỏ lúc trắng.
Điền tẩu không hiểu được ý châm chọc sâu xa, nhưng cũng nghe ra vế trước có vấn đề, cũng nhận ra lời của Trương tức phụ không thỏa đáng, mặt sầm lại, bà vốn tính thẳng ruột ngựa, liền nói: "Trương tức phụ, cô nói thế là không đúng rồi. Nhà ai bây giờ mà có tiền rảnh rỗi, đã vậy còn mở miệng mượn mười đồng. Với cái tính của mẹ chồng cô, bà ấy chắc chắn sẽ không nhận món nợ này đâu, một mình cô có tiền để trả không?"
Lời này của Điền tẩu thuần túy là nói sự thật, nhưng Trương tức phụ nghe xong lại như bị đâm trúng tim đen, mặt mũi trắng bệch, nước mắt cứ thế đảo quanh, khiến cho người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn, cứ như thể bốn người họ đang xúm lại bắt nạt một mình cô ta vậy.
Chị Lưu sắc mặt cũng không tốt, lập tức kéo chị Diệp đi về phía khác: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta còn phải đi mua đồ. Nhà tôi không có mẹ chồng nấu cơm bế cháu, cả đống việc đang ở nhà chờ tôi về làm đây!"
Chị Diệp vốn đã không muốn đợi, nghe vậy lập tức gật đầu hùa theo.
Thím Bành ngập ngừng muốn nói gì đó, Triệu Chanh lại như vô tình quay sang nói với Điền tẩu bên cạnh: "Lúc nãy tôi đi qua có liếc qua cái đồng hồ trong tiệm người ta, bây giờ chắc cũng 11 giờ rồi, chậm chút nữa là mấy sạp hàng ngoài chợ dọn hết bây giờ."
Chợ họp sớm thì cũng tan sớm, khoảng hơn mười một giờ là các hàng quán lục tục dọn về, chỉ có những chủ quán ở ngay thị trấn mới bám trụ lâu hơn một chút.
Điền tẩu nghe vậy cũng cuống lên, chẳng buồn xử lý Trương tức phụ nữa, vội vàng kéo Triệu Chanh đuổi theo chị Lưu và chị Diệp.
Thấy mọi người đều đi, thím Bành nghe Triệu Chanh nói vậy cũng sốt ruột, liếc Trương tức phụ một cái rồi vội vàng xoay người rảo bước đuổi theo: "Ai, con dâu nhà họ Điền, chờ tôi với! Lát nữa chúng ta cùng đến chỗ con dâu Nhị Lăng tử cân muối, mua nhiều người nó mới chịu bốc thêm cho một vốc!"
Trương tức phụ thấy không ai chờ mình, tức đến cắn môi lau nước mắt, nhưng cũng chẳng biết làm sao. Chần chừ một lát, cô ta vẫn phải xoay người gùi đậu tằm đi tìm cái ông chủ thu mua lương thực đã hỏi lúc trước để bán tống bán tháo đi.
Dù sao lúc trước thím Bành cũng đã nói sẽ bằng lòng làm chứng, về nhà mẹ chồng có hỏi, cô ta cứ bảo bà đi mà tìm thím Bành, chị Lưu, hay Triệu Chanh ấy.
Nghĩ đến Triệu Chanh vừa mới gả về hai ngày mà đã có thể cầm tiền mặt thong dong đi bộ hơn hai mươi dặm đường lên phố mua đồ, Trương tức phụ lại không kìm được mà cắn môi.
Cúi mắt nhìn mấy đồng tiền lẻ ông chủ trả lại, ngón tay Trương tức phụ khựng lại một chút, rồi nhanh như không, cô ta tự nhiên rút ra năm hào, cúi người nhét kỹ xuống dưới tấm lót trong chiếc giày vải.
Hôm nay tổng cộng mới bán được hơn sáu đồng, giấu nhiều quá sẽ không ổn.
Nghĩ đến lần này giấu tiền riêng đã có người nói đỡ cho mình, tâm trạng Trương tức phụ nhẹ nhõm đi không ít. Cô ta cất bước chạy nhanh về phía chợ, cô ta cũng phải mua muối, thím Bành nói mua nhiều người sẽ được thêm muối, biết đâu lúc đó mẹ chồng vừa nhận lấy thấy muối nhiều hơn một chút, cô ta lại có thể giấu thêm năm xu hay một hào nữa cũng không chừng.
Triệu Chanh và mọi người đang cân muối ở chợ thì bị Trương tức phụ đuổi kịp. Ngoài thím Bành hỏi một câu, ngay cả Điền tẩu cũng chẳng nói gì. Trương tức phụ cũng không để tâm, mặt dày như thường cùng mọi người mua đồ, sau đó cùng nhau lên đường về nhà.
Lúc đi, Triệu Chanh còn có thể miễn cưỡng trò chuyện với mọi người, chứ trên đường về thì thật sự chẳng buồn mở miệng, cả người từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, từ tinh thần đến thể xác, chỉ còn đúng ba cảm giác: Mệt, đói, và đau!
Đôi chân nặng trĩu, mỗi bước đi đều phải dựa vào ý chí. Bụng đói cồn cào, nếu không có mấy người Trương tức phụ đi cùng, Triệu Chanh lúc này đã không kiềm chế nổi mà ăn vụng bánh quy và kẹo đã mua cho Đại Thuận và Nhị Thuận.
Cùng lúc đó, lòng bàn chân đau rát như bị lửa đốt, phỏng chừng là đi bộ nhiều quá đã bị phồng rộp. Hai bên vai cũng đau nhức, Triệu Chanh có kéo thế nào sợi dây gùi cũng vô dụng, cuối cùng chỉ có thể dùng lòng bàn tay lót vào giữa vai và dây đeo, cảm giác mới đỡ hơn một chút.
Cũng không biết đến khi nào mới có thể chai sạn đi, Triệu Chanh nóng lòng muốn có được những vết chai của riêng mình, chẳng thèm để tâm liệu nó có quá thô ráp, quá mất vẻ nữ tính hay không.
Sáng sớm chưa đến 6 giờ đã ra khỏi cửa, mãi đến khi trải qua muôn vàn khổ sở mới về được đến nhà thì đã là hơn hai giờ chiều. Ngay cả lúc mặt trời nắng gắt nhất, Triệu Chanh và mọi người cũng không dám nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!