Triệu Chanh vào tư thế, một chân duỗi thẳng một chân co lại, hai tay dang rộng như chim ưng sải cánh, cảm nhận được lực kéo căng từ sợi dây thép bên hông, Triệu Chanh cố tình siết chặt cơ eo, cố gắng giữ thăng bằng giữa không trung.
Cảnh này đã quay rất nhiều lần, tuy Triệu Chanh luôn chuyên nghiệp nhưng lúc này cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi.
Đúng lúc tinh thần đang hoảng hốt, sợi dây thép bên hông đột nhiên rung mạnh, ngay sau đó, đầu óc Triệu Chanh còn chưa kịp phản ứng, cả người đã rơi thẳng từ trên cao xuống.
"A!!!"
"Sao lại thế này! Tổ đạo cụ!!"
"Mặc kệ tổ đạo cụ! Mau gọi 120!"
Triệu Chanh chỉ cảm thấy cả người chìm xuống, rồi thoáng chốc lại nhẹ bẫng, đầu óc ong ong, xung quanh ồn ào xì xào, ầm ĩ đến nhức cả đầu.
Hình như có thứ chất lỏng ấm áp làm ướt mặt cô, dính dính, còn mang theo mùi tanh của rỉ sắt.
Triệu Chanh muốn cử động, nhưng phát hiện cơ thể như đã rời xa mình, mí mắt nặng trĩu ngàn cân, ý thức mơ màng.
Ngay khi sắp chìm vào giấc ngủ, Triệu Chanh đột nhiên cảm thấy một cảm giác hụt hẫng đột ngột ập đến, giống như cảm giác bước hụt bậc thang, thật sự khiến người ta hoảng sợ.
Toàn thân Triệu Chanh gồng cứng, tri giác của cơ thể vốn đã mất đi cũng theo đó mà dần khôi phục, tựa như dòng nước ấm lan tràn trong chớp mắt.
Triệu Chanh khó nhọc nhíu mày, thầm nghĩ, dòng nước lan tới này sao lại là nước ấm?
Triệu Chanh cảm giác mình như bị ném vào nồi hấp, nóng đến khó chịu, dường như óc trong đầu cũng sắp bị nướng chín.
"Chờ Triệu Chanh khỏe lại rồi hẵng đi?"
"Không được, chuyến hàng này nhất định phải đi."
"Tùy anh, dù sao nhà anh bên này tôi không rảnh trông giúp đâu!"
......
Bên tai có hai người dùng thứ tiếng địa phương kỳ quái nói mấy câu, đầu Triệu Chanh như muốn nổ tung, tai ù đi khó chịu, ngón tay cô giật giật, môi mấp máy, muốn nói chuyện, muốn ngồi dậy, nhưng vật lộn một hồi mồ hôi vã ra như tắm mà vẫn không thành công.
Mơ màng, Triệu Chanh không chắc mình đang ngủ hay tỉnh, cuối cùng cô gom góp một chút sức lực, kiệt sức hô lên từ "Nước". Cô quá khát, khát đến mức như thể đã đi bộ ba ngày ba đêm trên sa mạc và bị mặt trời thiêu đốt.
Nhưng hô cũng vô ích, Triệu Chanh vẫn không có được thứ mình muốn. Ngay lúc cô tuyệt vọng nhớ ra mình hình như đang ở một mình, căn bản không ai lấy nước cho, thì một v*t c*ng lạnh lẽo chạm vào môi cô.
Tuy bị cấn đau cả lợi, nhưng Triệu Chanh đã nếm được vị mát lạnh của nước, ý chí sinh tồn mãnh liệt khiến cô vội vàng há miệng đuổi theo v*t c*ng lạnh lẽo đó.
Lâm Đại Thuận vốn không định quan tâm đến người phụ nữ này, thấy nước theo má cô ta chảy ướt hết cổ, gối đầu và cả cái giường đất, mà cô ta cũng chỉ ướt môi, lúc này lại nhíu mày liên tục kêu "Nước".
Lâm Đại Thuận nghĩ đến chuyện vừa rồi mình dắt em trai sang nhà bà nội ăn chực lại bị đuổi về, ba thì đi rồi, cậu bé biết hiện tại mình và em trai chỉ có thể dựa vào người phụ nữ này.
Hơn nữa, bộ dạng nằm trên giường kêu khát nước này trông cũng thật đáng thương.
Thở dài, Lâm Đại Thuận đành đặt cái chén sang mép giường đất, rồi trèo lên, cố gắng đỡ người mẹ kế này dựa vào lòng mình, lúc này mới bưng chén đút nước cho cô.
Có nước uống, tuy mùi vị hơi kỳ lạ, nhưng Triệu Chanh cũng không rảnh bận tâm, vội vàng uống ừng ực vài hớp.
Từng tế bào khô héo như được tưới mát, Triệu Chanh thỏa mãn ngủ thiếp đi.
Lâm Đại Thuận thấy mẹ kế uống xong lại ngủ, nhìn sang đứa em trai đang bị mình dụ bằng củ khoai nướng ở cuối giường đất, cậu bé ưu sầu thở dài.
"Anh ơi, đói!"
Lâm Đại Thuận năm tuổi nhìn đứa em đang m*t ngón tay cái rên đói, bất mãn càu nhàu: "Mày còn đói? Không phải vừa cho ăn khoai lang rồi sao? Anh còn chưa có gì vào bụng đâu!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!