Đinh Ngọc Cầm vừa bước vào cửa thì miệng nam mô bụng bồ dao găm, ngoài miệng nói lời hay ý đẹp nhưng mắt lại liên tục nháy nhó ám chỉ với Giang Thanh Hoan.
Chỉ tiếc Giang Thanh Hoan đầu óc đơn giản, hoàn toàn không thừa hưởng được sự mưu mô xảo quyệt của cha mẹ, chẳng những không hiểu ý Đinh Ngọc Cầm mà còn mở miệng mách lẻo.
"Mẹ, mẹ nhìn mặt con này, Giang Đường đánh con! Là chị ta đánh con trước! Thế mà mẹ còn bắt con xin lỗi à!"
Giang Thanh Hoan sống ở gác mái này lâu ngày, hưởng thụ cuộc sống sung sướng quá nhiều nên cứ ngỡ mình là thiên kim tiểu thư muốn gió được gió muốn mưa được mưa, quên béng mất xuất thân vốn chỉ là một kẻ dân thường cơm không đủ ăn.
Ả càng ảo tưởng rằng Giang Đường vẫn là người phụ nữ ngu ngốc mặc cho cả nhà ả n*n b*p!
Đinh Ngọc Cầm lại là kẻ biết co biết duỗi, bà ta lén kéo tay Giang Thanh Hoan rồi hạ giọng nhắc nhở:
"Thanh Hoan, con muốn bị Giang Đường đuổi ra khỏi nhà thật đấy à? Đừng quên căn nhà này vẫn đứng tên nó, mau nhịn xuống cho mẹ."
Lúc này Giang Đức Hải cũng trừng mắt nhìn con gái ra hiệu cho ả đừng gây chuyện.
Dưới sự ép buộc của cha mẹ, Giang Thanh Hoan buộc phải cúi đầu, lòng đầy ấm ức mà nói với Giang Đường một câu: "Xin lỗi."
Vừa dứt lời, ả đập cửa bỏ đi ngay, trong lòng nén đầy cục tức.
Đinh Ngọc Cầm quay sang cười làm lành: "Đường Đường à, Thanh Hoan là em gái con, nó còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện, con đừng chấp nhặt với em nó nhé."
"Em gái? Sao tôi không biết mẹ tôi còn đẻ thêm đứa thứ hai nhỉ? Tôi là con một, đào đâu ra em gái, đừng có dát vàng lên mặt Giang Thanh Hoan nữa." Giang Đường buông lời mỉa mai sắc lẹm.
Câu nói này tuy chửi Giang Thanh Hoan nhưng thực chất là chửi xéo cả vợ chồng Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm.
Nụ cười giả tạo trên gương mặt của đôi vợ chồng mặt người dạ thú kia cứng đờ lại rồi nứt toác, lộ ra vẻ giận dữ, ánh mắt hung ác trừng trừng nhìn Giang Đường.
Trong lòng cả hai đều đầy rẫy nghi hoặc, rõ ràng mọi chuyện đã sắp xếp đâu vào đấy đã bán đứt Giang Đường cho bọn buôn người và đưa lên tàu hỏa, tại sao người lại quay về rồi?
Chẳng những quay về mà cô còn không dễ bắt nạt như xưa nữa.
Rốt cuộc đã xảy ra sai sót ở khâu nào!
Bọn họ còn đang đợi sau khi Giang Đường đi khuất mắt sẽ tranh thủ vơ vét sạch sẽ cái nhà này kia mà!
Giang Đức Hải nháy mắt ra hiệu, Đinh Ngọc Cầm lập tức đeo lại nụ cười giả lả rồi ân cần hỏi han:
"Đường Đường, con đói bụng rồi đúng không? Để thím đi nấu cơm cho con..."
"Không cần!"
Giang Đường dứt khoát từ chối.
Nguyên chủ đã bị bỏ thuốc mê một lần rồi, nếu để Đinh Ngọc Cầm nấu cơm thì ai biết bà ta có bỏ độc vào nữa hay không, cô tuyệt đối không thể mạo hiểm.
Giang Đường đứng trong bếp, bên cạnh là thớt và dao thái rau.
Cô cầm con dao lên, khua khua trên tay rồi nói với vợ chồng Đinh Ngọc Cầm:
"Mấy người ra ngoài hết đi, tôi tự mình nấu cơm."
"Đường Đường, con..."
"Cút ra ngoài!"
Lời nói của Giang Đường cũng sắc lạnh y như ánh thép trên con dao cô đang cầm.
Giang Đức Hải và Đinh Ngọc Cầm nhìn nhau, tuy trong lòng không cam tâm nhưng lúc này chưa phải lúc xé rách mặt với Giang Đường bèn nói thêm vài câu ra vẻ quan tâm rồi chần chừ rời khỏi bếp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!