Chương 49: Chị dâu, quá đỉnh!

Mọi người đoán không sai, quân trưởng Hạ đi cùng với Phó Tư Niên.

Chỉ là khi thấy Giang Đường bị bắt nạt từ xa, Phó Tư Niên đã lao đến che chở vợ một cách dũng mãnh khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh mà không để ý đến những người khác đi cùng.

Quân trưởng Hạ không đi một mình, bên cạnh ông còn có Lương Khai Lai và Tống Viễn Dương, người từng gặp Giang Đường trên tàu.

Nói cách khác, cả ba người đàn ông này đều đã chứng kiến toàn bộ màn kịch vừa rồi.

Đứng sau lưng quân trưởng Hạ, Lương Khai Lai giơ ngón tay cái lên với Giang Đường, mấp máy môi: "Chị dâu, quá đỉnh!"

Dù là đòn phản công quyết liệt của Giang Đường hay những lời lẽ đanh thép trước đó đều xứng đáng được đưa vào bản tin tuyên truyền điển hình tiên tiến, ở thời đại này, niềm tin vào tổ chức luôn được đặt lên hàng đầu.

Còn Tống Viễn Dương thì đẩy gọng kính, ánh mắt sau tròng kính toát lên sự ngưỡng mộ không che giấu dành cho Giang Đường.

Anh vốn chỉ biết đến năng lực học vấn của cô, không ngờ cô gái trẻ tuổi này lại có khí phách hiên ngang đến vậy, thật khiến người ta phải trầm trồ.

Ánh mắt quân trưởng Hạ nhìn Giang Đường càng thêm hài lòng, ông mỉm cười bước lại gần.

Phó Tư Niên giới thiệu: "Bà xã, đây là quân trưởng Hạ của đơn vị anh."

Thực ra Giang Đường và quân trưởng Hạ đã từng gặp nhau một lần ở ga tàu khi ông ra đón Tống Viễn Dương và tình cờ gặp cô.

Chỉ là lúc đó tình hình rối ren, Giang Đường còn mải đối phó với Phó Tư Niên nên không kịp chào hỏi quân trưởng Hạ.

Giang Đường lễ phép chào: "Cháu chào quân trưởng Hạ ạ."

"Được, tốt lắm."

Quân trưởng Hạ bước lại gần, quan sát kỹ lưỡng Giang Đường rồi gật đầu tán thưởng:

"Hồi đó báo cáo kết hôn của cháu và Tiểu Phó là do ta phê duyệt, hồ sơ của cháu ta đều đã xem qua. Lúc ấy ta hỏi nó có chắc chắn muốn cưới cháu không, nó bảo cả đời này chỉ nhận định mình cháu thôi. Giờ gặp cháu, ta mới hiểu tại sao thằng nhóc này lại si tình đến thế."

Giang Đường hơi ngỡ ngàng, không ngờ lại có chuyện như vậy.

Đồng thời, cô cũng nhận ra sự bênh vực của quân trưởng Hạ qua lời nói của ông.

Chính miệng quân trưởng Hạ nói đã xem hồ sơ và phê duyệt kết hôn, tức là ông khẳng định thành phần của Giang Đường không có vấn đề gì.

Nếu ai trong khu tập thể còn dám lôi chuyện "tiểu thư tư sản" ra nói nữa thì chẳng khác nào vả vào mặt quân trưởng Hạ, nghi ngờ quyết định của ông.

Trong đám bà vợ có người thông minh nhanh chóng hiểu ra hàm ý của quân trưởng Hạ, hơn nữa ai cũng nhận thấy sự yêu mến ông dành cho Giang Đường.

Nhìn Giang Đường xong, quân trưởng Hạ quay sang nhìn hai đứa trẻ đang nấp sau lưng mẹ.

"Đây là hai đứa con của cháu và Tiểu Phó à?"

"Vâng ạ, bé trai là Triều Triều, bé gái là Nguyệt Nguyệt, năm nay hai cháu được năm tuổi rồi ạ." Giang Đường không muốn ép con nên nói thêm: "Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vừa bị dọa sợ nên còn hơi nhát, xin lỗi bác..."

Đúng lúc đó, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt đồng thanh lên tiếng.

"Cháu chào ông Hạ ạ."

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn chào hỏi lễ phép.

Dù người ngợm lem luốc, mặt mũi đáng thương, Nguyệt Nguyệt khócèm nhèm, mắt Triều Triều đỏ hoe nhưng hai đứa trẻ không hề khóc lóc ầm ĩ hay mách lẻo.

Những đứa trẻ hiểu chuyện thế này ai mà không thương cho được.

Quân trưởng Hạ cúi xuống nhìn Triều Triều, hỏi: "Cháu là Triều Triều à, vừa nãy ông thấy cháu bị bắt nạt, có đau không? Sao cháu không khóc?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!