Chương 48: Ngàn vàng không đổi, đại náo khu tập thể

Sau khi chộp được "hung khí", Phó Tư Niên dùng lực đẩy ngược trở lại, hất mạnh Chung Thúy Bình ra xa.

Thực ra chẳng cần anh dùng sức, chỉ cần bắt gặp ánh mắt của anh, Chung Thúy Bình đã sợ đến nhũn cả chân, tim đập chân run, loạng choạng lùi lại phía sau.

Trong ấn tượng của Chung Thúy Bình, Phó Tư Niên tuy lạnh lùng nhưng nói năng làm việc đều rất lịch sự, hiểu lý lẽ, chưa bao giờ làm khó dễ các chị em trong khu tập thể.

Ngay cả chuyện mấy năm trước mụ ta ăn vạ đòi đổi nhà, khóc lóc ỉ ôi với chủ nhiệm hội phụ nữ mấy lần, cuối cùng Phó Tư Niên cũng gật đầu đồng ý.

Chung Thúy Bình chưa từng thấy Phó Tư Niên đáng sợ như thế này bao giờ.

Ánh mắt đen thẫm, sắc lẹm như dao cau nhìn mụ ta chằm chằm, coi mụ như kẻ thù không đội trời chung, hận không thể băm vằm mụ ra trăm mảnh.

Nhất là cái dáng vẻ che chở cho Giang Đường như sư tử đực bảo vệ bạn đời, mụ chưa thấy anh kích động vì ai như thế bao giờ. Một cô vợ năm năm không gặp mặt mà anh coi trọng đến thế sao?

Mặt Chung Thúy Bình cắt không còn giọt máu, dưới áp lực khủng khiếp tỏa ra từ Phó Tư Niên, mụ ta cứng họng không nói nên lời, chỉ biết lùi lại liên tục.

Phó Tư Niên lườm Chung Thúy Bình cháy mặt rồi buông tay, cây chổi tre rơi "cạch" xuống đất.

Thu lại ánh mắt giết người, gương mặt anh lập tức dịu lại, đầy lo lắng và quan tâm nhìn Giang Đường, hạ giọng hỏi: "Bà xã, em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Đứng dậy anh xem nào."

Rõ ràng đã che chắn cho cô an toàn nhưng anh vẫn không yên tâm, phải nghe chính miệng cô nói mới thở phào được.

Lúc này Giang Đường vẫn cúi đầu, hít sâu một hơi. Bị Chung Thúy Bình năm lần bảy lượt chọc tức, ngọn lửa giận trong lòng cô bùng lên dữ dội, sắp nổ tung rồi.

"Em không sao." Giang Đường ngẩng đầu đứng dậy, dúi hai đứa con vào tay Phó Tư Niên: "Phó Tư Niên, anh trông con cẩn thận nhé!"

Còn cô, có việc quan trọng hơn phải làm.

Ban đầu cô định dĩ hòa vi quý, chừa cho người ta con đường sống để sau này còn nhìn mặt nhau, dù sao cũng sống cùng khu tập thể, gây thù chuốc oán làm gì cho mệt. Nhưng giờ thì không thể nhịn được nữa rồi.

Đầu tiên là bắt nạt con cô, giờ lại định đánh cả cô, tưởng Giang Đường này là quả hồng mềm muốn nắn thế nào thì nắn à?

Giang Đường bất ngờ quay người lại, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào Chung Thúy Bình.

Đừng nhìn cô mảnh mai yếu đuối, nguyên chủ từng là đại tiểu thư được chiều chuộng từ bé, một khi đã nổi điên lên thì khí thế cũng kinh người lắm đấy.

Chung Thúy Bình vừa bị Phó Tư Niên dọa cho mất mật còn chưa kịp hoàn hồn thì lại bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Giang Đường, tim lại thót lên tận cổ.

Mụ ta run rẩy lắp bắp: "Mày... mày... Giang Đường... mày định làm gì?"

"Hờ, tôi định làm gì à? Giờ chị mới biết sợ sao?"

Giang Đường cười lạnh, nói thẳng toẹt ra:

"Chung Thúy Bình, chị xúi con trai bắt nạt con trai tôi sau đó lại lôi chuyện thành phần của tôi ra xỉa xói, chẳng qua là chị sợ tôi mách lẻo với Phó Tư Niên đòi lại căn nhà chị đang ở nên chị mới trăm phương ngàn kế muốn đuổi tôi ra khỏi khu tập thể này chứ gì."

Từng lời Giang Đường nói ra chắc nịch như đinh đóng cột.

Mọi người xung quanh kẻ thì kinh ngạc, người thì ngơ ngác, có người thì vỡ lẽ.

"Tôi nhớ ra rồi... nhớ ra rồi... Căn nhà Chung Thúy Bình và tiểu đoàn trưởng Điền đang ở vốn được phân cho đoàn trưởng Phó là Chung Thúy Bình một khóc hai nháo ba thắt cổ, đi kiện cáo khắp nơi đòi đổi bằng được."

"Thảo nào từ lúc biết tin cô em Tiểu Giang đến theo quân, Chung Thúy Bình cứ hằn học ra mặt, hóa ra là lo sợ chuyện này!"

"Chung Thúy Bình, cô quá đáng thật đấy! Chỉ vì cái nhà mà cô nỡ lòng nào bắt nạt mẹ con cô Giang!"

Các bà vợ trong khu cuối cùng cũng nhớ ra chuyện cũ, hiểu rõ nguồn cơn liền quay sang chỉ trích Chung Thúy Bình.

Chung Thúy Bình lúc này vừa hoảng sợ vừa chột dạ, không thể tin nổi nhìn Giang Đường. Giang Đường mới đến được mấy ngày, hai người còn chưa chạm mặt chính thức bao giờ, sao cô ta có thể nhìn thấu tâm can mụ như vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!