Chương 45: Triều Triều bị đánh!

Vì cái tội "thương hoa tiếc ngọc" không đúng chỗ mà vận xui ập đến, Lương Khai Lai dẫm ngay phải bãi "mìn".

"Cái thao trường này chó ở đâu ra mà lắm thế! Sao lại có phân chó ở đây cơ chứ!" Lương Khai Lai mặt méo xệch như mướp đắng, trong đầu bay sạch hình ảnh mấy em gái xinh tươi, chỉ còn lại cảm giác ghê tởm dưới lòng bàn chân.

Phó Tư Niên nhìn bộ dạng nhảy lò cò tức tối của đồng đội mà bật cười không tử tế chút nào.

Nhưng trận cười chưa kéo dài được bao lâu thì cả hai đã phải thu lại vẻ cợt nhả, đứng nghiêm trang giơ tay chào.

Bởi vì quân trưởng Hạ đã tới.

"Chào quân trưởng Hạ!" / "Chào quân trưởng Hạ!"

Đi theo sau quân trưởng Hạ là Tống Viễn Dương với vẻ nho nhã thư sinh.

Cách đó không xa, Diệp Vân Thư vốn định bỏ đi nhưng vẫn không cam tâm quay lại nhìn Phó Tư Niên lần nữa, đúng lúc bắt gặp cảnh này.

Cô ta vội kéo tay Lâm Tú Nhi: "Tú Nhi, cậu đang tìm đàn anh Tống phải không? Tớ đoán không sai mà, họ ở đằng kia kìa! Đi, chúng ta qua đó nghe ngóng xem họ nói gì."

Lâm Tú Nhi vừa bị dọa cho một trận nên ngần ngại không muốn đi.

Nhưng cô ta đã thầm thương trộm nhớ Tống Viễn Dương từ hồi còn đi học, vào đoàn văn công lặn lội đến tận đây cũng chỉ vì nghe tin anh đến đây công tác.

Cô ta nghĩ "nhất cự ly nhì tốc độ", ở nơi khỉ ho cò gáy này, tình đồng hương đồng môn dễ nảy sinh tình cảm lắm.

Thế mà đến đây mấy ngày rồi vẫn chưa gặp mặt anh lần nào, cô ta mới phải nhờ cậy Diệp Vân Thư nghe ngóng hộ.

Vì tình yêu với Tống Viễn Dương, dù có sợ đoàn trưởng Phó mặt sắt đen sì đến mấy, Lâm Tú Nhi vẫn lấy hết can đảm bước tới.

Quân trưởng Hạ ít khi xuống thao trường, lần nào xuống cũng là có việc lớn.

Ông trao đổi ánh mắt với Tống Viễn Dương, thấy anh lắc đầu nên đành lên tiếng trước.

"Mấy hôm nay đồng chí Tống đã làm quen với tình hình đơn vị chúng ta và phản ánh lại một vấn đề. Hiện tại tài liệu nghiên cứu phần lớn là tiếng nước ngoài, cần phải dịch thuật và hiệu đính, khối lượng công việc rất lớn."

Để một chuyên gia vũ khí như Tống Viễn Dương làm việc này thì quá lãng phí nhân tài.

"Việc này cần thêm nhân lực lại liên quan đến bí mật quân sự nên không thể tuyển người ngoài bừa bãi được. Ý tôi là tuyển chọn ngay trong nội bộ đơn vị, tìm một đồng chí có năng lực và đáng tin cậy làm trợ lý cho đồng chí Tống, phụ trách công tác dịch thuật."

Quân trưởng Hạ nói tiếp:

"Đồng chí Tống đã chủ động đề xuất một ứng cử viên."

Nghe đến đây, Phó Tư Niên lờ mờ đoán ra được điều gì đó, anh nhìn Tống Viễn Dương chờ đợi câu trả lời.

Tống Viễn Dương lên tiếng: "Người tôi đề xuất là đồng chí Giang Đường, vợ của đoàn trưởng Phó."

Quả nhiên là vậy.

Phó Tư Niên cau mày, không phải anh nghi ngờ năng lực của vợ mình mà anh không thích cái tên Giang Đường thốt ra từ miệng Tống Viễn Dương.

"Trên tàu hỏa tôi may mắn được nói chuyện với đồng chí Giang vài câu, cô ấy chỉ liếc qua đã phát hiện ra lỗi sai trong tài liệu dịch thuật. Trình độ của đồng chí Giang rất xuất sắc, tôi nghĩ cô ấy hoàn toàn phù hợp với công việc này."

Thấy Phó Tư Niên nhíu mày, Tống Viễn Dương bồi thêm:

"Đoàn trưởng Phó, tuy đồng chí Giang là vợ anh nhưng cô ấy cũng có quyền thực hiện giá trị bản thân, anh nên ủng hộ cô ấy tham gia công tác."

"Ai bảo tôi phản đối?" Phó Tư Niên lạnh lùng phản bác: "Giang Đường có muốn nhận công việc này hay không, không phải do chuyên gia Tống quyết định cũng không phải do người chồng như tôi quyết định mà phải dựa vào ý nguyện của chính cô ấy."

Nghe cuộc đối thoại đầy mùi thuốc súng của hai người đàn ông, Lương Khai Lai đứng bên cạnh hóng hớt mà toát mồ hôi hột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!