Phó Tư Niên dỗ dành Nguyệt Nguyệt nín khóc, thay quần áo sạch sẽ cho con rồi đặt cô bé ngồi lên ghế, sau đó quay lại giường kiểm tra "hiện trường vụ án".
Chẳng hiểu tối qua cô con gái nhỏ ngủ kiểu gì, rõ ràng lúc đầu nằm cạnh Giang Đường, thế mà trong giấc mơ chèo thuyền thế nào lại đổi chỗ với anh trai.
Thành ra Triều Triều dính lấy mẹ còn Nguyệt Nguyệt lại lăn sang phía bố.
Thế nên bãi chiến trường của cô con gái rượu nằm trọn vẹn bên phần giường của Phó Tư Niên.
Phó Tư Niên nhẹ nhàng bế Giang Đường đang ngủ say sang phòng nhỏ.
Trời chưa sáng, Giang Đường ngủ rất say nên không hề hay biết gì, chỉ mơ màng quờ quạng s* s**ng lồng ngực rắn chắc của chồng vài cái.
Ngủ cũng không quên tranh thủ "ăn đậu hũ" của ông chồng quân nhân.
Đặt vợ xuống giường, bàn tay cô rời khỏi ngực anh, cảm thấy trống vắng nên quờ quạng lung tung như sắp tỉnh.
Phó Tư Niên nhanh trí bế nốt Triều Triều sang, nhét cậu bé vào lòng mẹ.
Giang Đường vẫn nhắm nghiền mắt, cảm nhận lồng ngực cứng rắn của người đàn ông biến thành cơ thể mềm mại của con trai, cô hơi cau mày nhưng rồi cũng nhanh chóng thích nghi.
"Triều Triều... nằm im... ngủ đi con..."
Cô lầm bầm vài tiếng, bàn tay theo thói quen vỗ nhẹ lưng con, Triều Triều đang cựa quậy sắp tỉnh lại ngủ tiếp ngon lành, hai mẹ con ôm nhau ngủ say sưa.
Phó Tư Niên nhìn cảnh này mà chỉ biết lắc đầu cười khổ.
Quay lại phòng ngủ chính, Phó Tư Niên nhanh chóng lột ga trải giường và vỏ chăn ra, cuộn tròn lại kẹp vào nách, tay kia bế Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài.
Anh vào bếp lấy một cái bánh màn thầu đưa cho con gái:
"Nguyệt Nguyệt ngồi đây ăn bánh nhé, bố đi giặt quần áo và ga giường cho con."
"Vâng ạ, bố."
Nguyệt Nguyệt là con mèo tham ăn, thấy bánh màn thầu là mắt sáng rực lên, gặm nhấm từng miếng nhỏ hệt như chú chuột đồng.
Ngoài sân vang lên tiếng nước chảy rào rào.
Đường đường là đoàn trưởng Phó của quân khu đang ngồi xổm bên chậu nước đỏ, dùng đôi bàn tay chuyên cầm súng vò chiếc ga giường bị con gái tè dầm. Tiện tay, anh giặt luôn cả bộ đồ lót Giang Đường thay ra hôm qua.
Người đàn ông vò mạnh mảnh vải tam giác nhỏ xíu trong tay, mặt nóng bừng lên.
Thoáng cái trời đã sáng.
Tiếng nước chảy trong sân thu hút sự chú ý của nhà hàng xóm, chẳng biết từ lúc nào một cái đầu đã thò lên khỏi tường rào.
Nguyệt Nguyệt phát hiện ra trước, cô bé miệng ngậm đầy bánh màn thầu, không biết sợ là gì, chỉ tay reo lên: "Bố ơi, có bà thím kìa."
Phó Tư Niên nhìn theo hướng tay con gái, thấy vợ của Đại đội trưởng Đinh nhà bên cạnh đang nhoài người qua tường nhìn sang.
Bị phát hiện, chị Đinh cũng chẳng ngại ngùng gì, cười híp mắt chào Phó Tư Niên.
"Đoàn trưởng Phó, dậy sớm giặt giũ thế, giặt cái gì mà to thế kia? Ga trải giường à?"
Chị Đinh nói một thôi một hồi rồi sực hiểu ra vấn đề, cười khúc khích đầy ẩn ý:
"Vợ chồng son mới ở cùng nhau, chị hiểu mà, chị hiểu hết. Người trẻ tuổi mà, lửa trong người vượng lắm, chuyện thường tình thôi."
Chị Đinh lải nhải vài câu rồi tấm tắc khen: "Đoàn trưởng Phó, con gái anh xinh quá, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân, tôi muốn đặt gạch làm thông gia với nhà anh quá. Thôi anh giặt tiếp đi, tôi đi nấu cơm sáng đây."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!