Suy nghĩ ấy chỉ thoáng qua trong đầu Diệp Vân Thư một giây rồi cô ta cười thầm.
Chuyện cô ta có hệ thống chỉ một mình cô ta biết, người thường làm sao phát hiện ra sự tồn tại của hệ thống, càng không thể đoán được chuyện thần kỳ như vậy. Giang Đường chỉ là một mụ đàn bà nhà quê nghèo kiết xác, càng không thể nào biết được.
Chắc chắn là cô ta đa nghi quá rồi.
Diệp Vân Thư có nằm mơ cũng không ngờ Giang Đường không chỉ biết mà còn nhìn thấu tâm can cô ta.
Bởi vì nếu Giang Đường chấp nhận lòng tốt của Diệp Vân Thư, tiếp xúc quá nhiều với cô ta thì sẽ bị hệ thống trên người cô ta hút hết vận khí.
Giang Đường không muốn làm kẻ xui xẻo đâu.
Thế nên câu "chê đồ Diệp Vân Thư chạm vào xui xẻo" không phải là lời mỉa mai cố ý mà là sự thật hiển nhiên, cô nghĩ sao nói vậy.
Bị Giang Đường "vả mặt", cả Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi đều cảm thấy mất mặt, tức tối vô cùng.
Diệp Vân Thư không thèm giả vờ nữa, cười khẩy nói thẳng:
"Rốt cuộc là cô không muốn hay là không mua nổi? Nếu không có tiền thì cứ nói thật, chúng tôi cũng chẳng cười chê cô đâu. Chứ không có tiền mà còn làm màu thì... Chị Giang à, tư tưởng tác phong của chị có vấn đề đấy."
"Hờ, chỉ là mua cái áo thôi mà cũng nâng quan điểm lên thành tư tưởng tác phong à? Cô gái này quan cách gớm nhỉ? Thế tôi hỏi cô, cô là người của phòng bảo vệ hay đội kiểm kê? Quản thiên quản địa, giờ định quản cả lên đầu tôi à?"
Giang Đường nghiêng người, trên mặt vẫn giữ nụ cười châm biếm, ung dung nhìn Diệp Vân Thư.
Lần này Diệp Vân Thư bị chặn họng cứng ngắc. Cô ta quên mất đây không phải Bắc Kinh, chẳng ai biết cô ta có ông nội làm thủ trưởng quyền cao chức trọng để mà nịnh bợ.
Cô ta ném phịch chiếc áo xuống trước mặt Giang Đường: "Nếu cô bỏ ra được tám đồng thì mua đi!"
Nếu không mua nổi thì dựa vào đâu mà dám nói chuyện với cô ta bằng giọng điệu đó!
Chỉ là mụ đàn bà nhà quê thôi mà!
Diệp Vân Thư chờ xem cảnh Giang Đường bẽ mặt vì không có tiền, cô ta phải thưởng thức cho đã mắt mới được.
Nhưng mà, cú vả mặt đến quá nhanh...
"Đồng chí ơi, đồng chí..."
Cô bán hàng từ quầy bên cạnh đi tới, trên tay bê một cái thùng các tông in dòng chữ "Đài radio để bàn Xuân Lôi" to đùng.
Thấy Giang Đường, cô đon đả: "Đồng chí ơi, đài radio của chị đây, cái này tám mươi đồng. Cộng thêm những thứ chị chọn lúc nãy là hai mươi tám đồng, tổng cộng là một trăm linh tám đồng, em gói ghém để đằng kia hết rồi ạ."
"Phiền em quá."
Giang Đường mỉm cười lịch sự với cô bán hàng rồi rút từ trong ví ra một xấp tiền dày cộp.
Lẽ ra có thể đưa luôn nhưng nhìn thấy đôi mắt trợn tròn kinh ngạc của Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi, Giang Đường cố tình đếm chậm rãi: "Bao nhiêu nhỉ? Một trăm linh tám đúng không? Để chị đếm nhé, mười, hai mươi, ba mươi..."
Vừa đếm, Giang Đường vừa đưa một trăm linh tám đồng cho cô bán hàng.
Triệu Tú Mai chứng kiến cảnh này, nhất là điệu bộ đếm tiền lười biếng đầy vẻ "làm màu" của Giang Đường thì phì cười.
"Ha ha ha... thế mà có người nghĩ em gái tôi không mua nổi cái áo tám đồng, đúng là chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng! Hứ! Loại người gì không biết! Trông thì tri thức nho nhã mà mồm miệng độc địa, tưởng có mấy đồng bạc lẻ là ngon à?"
Diệp Vân Thư và Lâm Tú Nhi bị Giang Đường vả mặt bôm bốp lại bị Triệu Tú Mai chửi xéo một trận, mặt mày xám ngoét.
Lâm Tú Nhi giậm chân bình bịch tức tối, không phục nói: "Làm sao cô ta có nhiều tiền thế được lại còn mua nổi cái đài radio tám mươi đồng! Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"
Diệp Vân Thư lần đầu tiên nếm mùi thất bại trong cuộc đời suôn sẻ của mình, ánh mắt cô ta nhìn Giang Đường như muốn đục thủng mấy lỗ trên người cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!