Chương 32: Em thích bật đèn à?

Hai vợ chồng nhìn nhau một cái.

Phó Tư Niên liếc nhìn cô rồi vội vàng lảng đi chỗ khác: "Anh kiểm tra lại cái cửa sổ mới sửa."

Giang Đường cầm khăn lau đuôi tóc, vén chăn nói: "Hôm nay em mệt rồi, em lên giường nằm trước đây."

Thoáng cái, cả hai đều tỏ ra bận rộn.

Phó Tư Niên đứng bên cửa sổ, dù mấy thanh gỗ là do chính tay anh đóng nhưng anh vẫn sờ sờ nắn nắn kiểm tra kỹ càng, chỉ sợ lại xảy ra sự cố đáng xấu hổ như đêm qua.

Nếu lại bị gián đoạn giữa chừng nữa thì hại thận lắm!

Sau khi kiểm tra tỉ mỉ một lượt, đoàn trưởng Phó kéo rèm cửa cái roẹt.

Giang Đường nằm trên giường, hồi hộp kéo chăn lên tận cằm, cố nén nhịp tim đang đập loạn xạ, len lén nhìn tấm lưng rộng lớn của Phó Tư Niên.

Hôm nay anh đã kiểm tra vết thương rồi, không chảy máu nữa nên không cần thay băng.

Đang mải thả hồn theo trí tưởng tượng phong phú thì nghe tiếng kéo rèm roẹt một cái, thấy Phó Tư Niên sắp quay lại, Giang Đường giật mình nhắm tịt mắt giả vờ ngủ.

Thấy vợ nhắm mắt, Phó Tư Niên tắt đèn chuẩn bị lên giường.

Giang Đường bỗng mở mắt thao láo, căng thẳng hỏi: "Anh tắt đèn làm gì?"

Phó Tư Niên hỏi lại: "Em thích bật đèn à?"

Đêm tân hôn đầu tiên của họ tối om như mực, chắc vì thế mà Giang Đường không nhớ nổi mặt anh nên mới không nhận ra chồng.

Phó Tư Niên nghĩ bụng, thôi thì cứ bật đèn cho chắc.

Anh đưa tay định bật đèn thì bị Giang Đường giữ lại.

"Tắt... tắt đi anh."

Lòng bàn tay Giang Đường áp vào cánh tay Phó Tư Niên, cảm nhận cơ bắp rắn chắc dưới ngón tay, hơi ấm lan tỏa từ da thịt chạm nhau như đổ thêm dầu vào ngọn lửa tình đang âm ỉ cháy.

Phó Tư Niên thì thầm: "Bà xã, nghe em hết."

Thế là đèn vẫn tắt.

Chuyện gì đến cũng sẽ đến, hai người tâm đầu ý hợp, nước chảy thành sông, đang lúc cao trào...

Cốc cốc cốc!

Khi bàn tay Phó Tư Niên đang du ngoạn trên người Giang Đường, vén áo định tiến công lên phía trên thì tiếng gõ cửa vang lên.

Cốc cốc cốc.

"Mẹ ơi."

Là Nguyệt Nguyệt!

"Phó Tư Niên, dừng lại, mau bật đèn lên là Nguyệt Nguyệt đấy."

Giang Đường như bừng tỉnh khỏi cơn mê tình ái, đẩy mạnh Phó Tư Niên ra.

Chỉ một cú đẩy ấy mà người đàn ông cao lớn vạm vỡ không những bị đẩy ra xa mà còn suýt ngã lăn xuống giường.

Lại một lần nữa phanh gấp giữa đường, căn phòng trở nên hỗn loạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!